Bài thơ Lính Chốt Kể Chuyện của tác giả Ái Nhân (thơ hay về Lính)

Hơn 30 năm rồi…năm đó tôi là trung úy chính trị viên đại đội 5 tiểu đoàn 8 trung đoàn 540- sư 327 chỉ huy giữ chốt pa đí….….bài thơ này là kỷ niệm hào hùng một thời, xôn xao cả sư đoàn…đồng đội thay nhau chép…còn cán bộ kẻ không ưa thì vặn vẹo…nhưng tựu chung là niềm lạc quan của người lính giữ chốt…kiêu hùng!” (Ái Nhân)

(truy cập chủ đề thơ về Lính để xem nhiều hơn những bài thơ người Lính bạn nhé!)

Bài thơ Lính Chốt Kể Chuyện của tác giả Ái Nhân (thơ hay về Lính)
thơ người lính chốt (ảnh chỉ mang tính minh họa từ internet)

LÍNH CHỐT KỂ CHUYỆN

Thơ: Ái Nhân

Cậu mới lên đây thấy lạ không?

Dưới thuôi đâu có chuyện nực cười

Anh em ý kiến lên đại đội

“Giao ban nhớ đề nghị trời mưa”

“Nếu làm không được thì ta phế

Thay trời đi bỏ phiếu bầu dân”

(Chẳng là mấy tháng rồi hanh háo

Rau chết khô mới bàn chuyện thay trời)

Cậu thấy mình đây có “cực” không?

Nhìn khắp bốn phương xa tít tắp

Mấy thằng đi bản đã về kia

Và kìa cô gái dưiowis dòng sông

Tiểu đoàn thịt lợn đây cũng biết

Chẳng có gì che nổi mắt ta

Chả trách ông trời ai cũng nể

Bọn mình lính chốt kém gì ông?

Cậu hỏi “mùa hè nắng lắm không?”

Cứ trông đồi trọc thì khắc biết

NJắng đốt thiêu xám ngắt vạt đồi

Nhưng mà cái gió thời rất lộng…

Cậu hỏi “mùa đông lạnh lắm không”?

Kể thì hơi ngại hơn dưới đó

Gió mùa đông bắc vít cành thông

Rét thì cứ gọi như dao cắt

Rau trồng mấy đợt lại vứt đi

Gà con quây kín mà vẫn chết

Đành rằng thiếu nước thì khắc phục

Nhưng rét thì cậu bảo biết làm sao?

Cậu đừng có sợ không chịu nổi

Rét quá cùng nhau đốt lửa lên

Áo bông không đủ xin tờ báo

Chính trị viên mình cũng dễ thôi…

“Thế còn công việc” ừ cậu hỏi

Tớ nói sơ sơ thế này thôi

Công trình bọn tớ sờn vai áo

Khoác pê ton từ dưới dốc lên đồi

Xây hầm hỏa khí toàn đá hộc

Khoác cát từ sông dưới Nà van

Ba lô ba tháng là bạc phếch

Áo mặc mấy lần đã sờn vai

Cậu đừng có ngại không làm nổi

Lính mới rồi sau sẽ dần quen

Pê ton ngược dốc không cần nghỉ

Lợn ta khênh lên cũng được đi

Cậu hãy nhìn xem sang đất ấy

Chỗ bên cột mốc mấy lùm tre

Một vệt đường mòn xưa chúng vẫn

Lẻn sang, nay chúng đã phải chờn

Cậu hãy nhìn xa phía đồi kia

Ăng ten thò tí như râu dế

Nếu chúng nó mà liều bắn pháo

Coi chừng dễ dũi đứt cả râu

Đêm về bọn tớ đều canh gác

Chỗ này, kia nữa với đằng kia

Chẳng có cái gì qua mắt được

Đêm qua thằng tiến bắt được cày

Cậu hỏi mình lâu có nhận thư?

Thư thì mấy tháng rồi không thấy

Chẳng hiểu đường xa có lạc không?

Hay vì cô bạn thiếu cảm thông

Cậu tính bọn mình thì thiếu thốn

Nhiều khi tờ giấy kiếm chẳng ra

Bút thì khô két không còn mực

Viết bút chì nhưng lại sợ nàng chê….

“Thế còn phim chuyện” thì hiếm lắm

Một năm nay mới được vài lần

Báo thì cũng có nhưng chậm lắm

“Tin mới hôm nay” đã vài tuần

Thôi thì nhiều chuyện mình muốn kể

Khổ đấy! nhưng mà vẫn rất vui

Biên thùy chót vót mà thi vị

Bắc đẩu, chị Hăng vẫn ghé chơi

Bóng chuyền, chăng lưới bằng dây thép

Bóng bàn cờ tướng đấu liên miên

Tối về chúng tớ thường ca hát

BHát đĩa xoong nồi…trống phách reo

Ở trên đỉnh núi mơ thả cá

Vừa rồi xuân mới đoàn phát động

Đắp đập trồng cây phủ đồi xanh

Cậu xem mai mốt mà có nước

Bốn mùa pa đí sẽ tươi xanh

Mùa đông không phải thèm rau nữa

Có khách cá ao bắt được luôn

Kìa đằng sau cậu một chòm mây

Đang lững thững bay đến chỗ mình

Cậu hãy cùng mình ta ngả mũ

Hớt chòm mây xem có được không?

Ấy chết! chuyện trò quên béng mất

Còn điếu thuốc lào cậu chung vui

Xong rồi cậu kể cho tớ biết

Mùa này hà nội có gì vui..

Chốt Pa đí 8-85

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top