[HAY] Thơ tình Đà Lạt – loạt thơ ngắn viết về Đà Lạt và tình yêu đôi lứa

Top những bài thơ ngắn hay viết về Đà Lạt và tình yêu đôi lứa. Đó là những vần thơ ngắn nói về tình yêu nam nữ gắn liền với tình yêu Đà Lạt với những kỷ niệm đẹp của 2 người.

Những bài thơ buồn nói lên nỗi nhớ người yêu khi đến Đà Lạt kỷ niệm, hay những vần thơ thật lãng mạn của đôi lứa khi cùng nhau đi dạo khắp thành phố ngàn hoa.

Thơ tình Đà Lạt - loạt thơ ngắn viết về Đà Lạt và tình yêu đôi lứa
Thơ tình Đà Lạt – loạt thơ ngắn viết về Đà Lạt và tình yêu đôi lứa (ảnh: TuArt)

ĐÀ LẠT MỘNG MƠ

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Anh đưa em về thành phố mộng mơ.

Sánh vai nhau bước ven hồ Than Thở.

Kỷ niệm xưa ùa về cùng nỗi nhớ.

Ta bên nhau lúc thành phố mờ sương.

Đà Lạt ngàn hoa đua sắc khoe hương.

Anh đã ngỏ lời yêu thương từ đó.

Em có nghe lời thì thầm trong gió.

Tình hai đứa mình cháy đỏ thương yêu.

Tay trong tay ngày ấy những buổi chiều.

Hoàng hôn tím có bao điều muốn nói.

Thung lũng tình yêu mắt nhìn bối rối.

Bờ môi ngọt ngào nóng hổi nụ hôn.

Tiếng thông reo nghe lắng đọng tâm hồn.

Đôi tình nhân bên đường mòn sánh bước.

Giống như đôi ta bao năm về trước.

Cũng ngọt ngào cũng mộng ước chung đôi.

Cám ơn nhiều Đà Lạt mộng mơ ơi.

Cho ta có mối tình thời trai trẻ.

Nắm tay nhau cùng bước đi em nhé.

Tới cuối con đường mình sẽ bình an.

TÌNH THƠ ĐÀ LẠT

Thơ: Phạm Thị Chiến

Cùng Anh về thăm Đà Lạt mộng mơ

Ta nhớ lại tình thơ ngày xưa ấy

Nay trở về trong lòng mình vẫn thấy

Tình yêu xưa sóng dậy lại quay về

Thả tâm hồn Đà Lạt quá đê mê

Chiều lam khói giống cảnh quê ngày tết

Ta bên nhau đùa vui quên mỏi mệt

Vạt nắng chiều ai đó dệt thành thơ

Theo Anh về ngắm Đà Lạt mộng mơ

Bao ký ức ngày xưa giờ trở lại

Chiều dần buông bàn tay ai mê mải

Đan trong nhau mãi mãi chẳng muốn rời

Lời thì thầm nho nhỏ gọi em ơi!!!

Nghe thổn thức con tim ôi lỗi nhịp

Thung lũng yêu chiều mưa rơi chẳng kịp

Ướt áo em Anh có dịp hong rồi

Đà lạt về thiếu vắng giọt mồ hôi

Cứ lành lạnh bồi hồi mây đan khói

Nghe thì thầm bên tai Anh khẽ nói

Mãi yêu em… câu nói tự khi nào!!!

Bốn mắt nhìn tình tứ gởi đổi trao

Mơ mộng ước bao lâu thành hiện thực

Nay trở về con tim đang đánh thức

Thuở mới yêu rực lửa trái tim hồng.

thơ tình Đà Lạt
thơ tình Đà Lạt.

Bài thơ tình 6 chữ viết về Đà Lạt hay..

ĐÀ LẠT ĐÊM CUỐI MÙA TRĂNG

Thơ: Nhánh Rong

Đà Lạt đêm cuối buồn ghê

Vì mai hai mình đôi ngã

Em về làm dâu người lạ

Anh rời xa chốn từng quen

Đêm cuối trăng nhuốm màu đen

Không tròn vàng như thuở trước

Hay trăng biết em cất bước

Rời xa Đà Lạt sương mù

Mây buồn che trăng âm u

Gió cũng tự nhiên ngừng thổi

Nụ hôn cuối cùng dẫu vội

Mà sao môi ấm tới giờ?

Anh nghĩ Đà Lạt sẽ chờ

Một ngày em-anh trở lại

Phải không em người con gái

Vì em dang dỡ vần thơ

Đà Lạt thiếu đi mộng mơ

Từ dạo em rời gót ngọc

Giá như anh có thể khóc

Biết đâu em chẳng xa rời?

HẠ CHIỀU ĐÀ LẠT..

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Đã qua rồi câu chuyện của hai ta

Nhớ không anh đêm trăng non đầu hạ

Chuyện hợp tan..nên đã xa vội vã

Nữa đêm buồn đau nhói cả hồn thơ..

Mùa hạ về em gởi hết mộng mơ

Hỡ người ơi phương xa còn ngóng đợi

Vần thơ viết chần chờ chưa kịp gởi

Ngước nhìn trời anh hỏi tại vì sao..

Ngày trở về..sao cách trở thương đau

Dù cố gắng rồi cũng đành tan vỡ

Kỷ niệm xưa..mái trường anh còn nhớ

Từng bước chung đôi sao nay nỡ chia lìa

Kí ức nào chúng mình từng sẽ chia

Rồi hôm nay xa lìa câu dang dở

Bài thơ cũ cánh bướm vàng duyên nợ

Tiếc một thời bỡ ngỡ nắng hạ sang

Trăng hạ buồn bao hoài niệm tay đan

Tình dở dang bẽ bàng trong tất dạ

Ôm vấn vương Đà Lạt chiều cuối hạ

Giọt lệ nào thương quá một thời yêu…

***Xem thêm: Thơ ca Đà Lạt, thơ khen ngợi vẻ đẹp thành phố ngàn hoa hay nhất

CHIỀU ĐÀ LẠT

Thơ: Bàng Nguyên

Chiều Đà Lạt sương mù bay trắng xóa

Trắng tựa như màu áo trinh nguyên

Hoa hồng nhung nguyền lung thắm đỏ

Cho anh thầm thì.. lời ngỏ yêu em!

Hồ Xuân Hương con nước trôi thầm lặng

Gợn chút tình gió khẽ sóng lăn tăn

Khoát bờ vai hơi ấm băng miền cảm

Em cũng thầm thì, thỏ thẻ yêu anh!

Bên Vườn Hoa anh sợ em cảm lạnh

Gió hoang đàng ..từ phía vắng Đồi Cù

:Em quen rồi xứ sương mù anh ạ

Chỉ sợ cơn mưa… mùa hạ bất ngờ.

Mưa bất ngờ Cẩm Tú Cầu sẽ nũng

Màu trắng trinh nguyên cũng lụn úa tàn

Nên Cẩm tím… anh không dám đụng

Sợ đôi mắt nàng lại rụng giọt châu sa.

tình thơ Đà Lạt
tình thơ Đà Lạt.

ĐÀ LẠT TRONG TA

Thơ: Mãi Tìm Nhau

Đà lạt mùa này mưa lạnh không em..?

Nước Xuân Hương liễu có mềm soi bóng

Em có lang thang những ngày gió lộng..

Có nhớ mong nào lay động trong tim..?

MÃI TÌM NHAU ta vẫn mãi đi tìm…

Chắc thành phố vẫn im lìm lạnh vắng.

ĐÀ LẠT MÙA THU mưa có về gieo nặng

Giọt tình buồn sâu lắng giữa tim nhau…

Khi Ta về … thì em ở phương nao

Sao cách biệt để nhớ nhau đến thế…

Vẫn biết gặp nhau là điều không dễ…

Kẻ chân trời người góc bể… xa xăm

Trời bây giờ đã gần hết tháng năm…

Phượng tím có sót mầm nào chưa nở.

Cho ta nghe một chút gì nhung nhớ…

Đà lạt mơ buồn… vương mãi ở trong ta…

Nỗi nhớ nào từ khoảng ngút ngàn xa…

ĐÀ LẠT TRONG TA

Thơ: Hồ Như

Em có nghe tiếng rì rào thông hát

Mang theo buồn xa vắng một bờ vai

Nỗi nhớ này sao cứ kéo mãi dài

Như tiếng vọng khi chuông Nhà thờ đổ

Ước một lần cùng em đi dạo phố

Giống thuở nào mình đang độ thanh xuân

Nắm tay nhau chẳng dấu chút ngại ngần

Trên thảm cỏ sải bước chân không mỏi

Ước một lần tai mình nghe em nói

Nhớ không anh, em chờ đợi từ lâu

Đến bây giờ dù tóc đã đổi mầu

Vẫn muốn được cùng chung nhau hơi ấm

Đà Lạt giao mùa trời không rét đậm

Trên Đồi Cù hun hút tiếng thông reo

Thung lũng xanh mang tên gọi Tình yêu

Hồ Than Thở … của những chiều ngày ấy

Cảnh và người sao nặng lòng đến vậy

Để bây giờ anh cảm thấy trong mình

Khoảng lặng nào lưu luyến mãi lung linh

Nỗi niềm nào mang nặng tình một thuở

Đà Lạt giờ vẫn muôn loài hoa nở

Nhưng hè về mở nhật kí ra xem

Bông phượng tím lại nhớ đến phát thèm

Cảnh mộng mơ của nơi đây… Đà Lạt.

ĐÀ LẠT THÁNG SÁU

Thơ: Thanh Hùng

Đà Lạt ơi tháng sáu lại đến rồi

Em có thấy mưa rơi đầy trước ngõ

Mưa lất phất bay bay từng hạt nhỏ

Thấm vai gầy cơn gió lướt khẽ run

Chiều hoàng hôn Đà Lạt cứ mịt mùng

Sương giăng mắc trên lưng chừng ngọn núi

Gió heo hút từng bước chân lầm lũi

Những con người vội vã cúi chào nhau

Xa bao năm Đà Lạt đã thay màu

Khu du lịch nối đuôi nhau đón khách

Hồ than thở đồi cỏ luôn được sạch

Người dập dìu tấp nập đến vui chơi

Phố về đêm lung linh đẹp rạng ngời

Nhà Thủy Tạ sương mờ trong đêm vắng

Xe thổ mộ lốc cốc từng bước nặng

Từng đám người lẳng lặng dạo xung quanh

Hồ Xuân Hương tỏa hơi mát trong lành

Hồ Đa Thiện đừng đi nhanh kẻo mỏi

Đến Thiền Viện hồ Tuyền Lâm đứng đợi

Datenla thác nước phủ trắng đầu

Nhiều năm rồi thời gian đổi thay mau

Biết còn đẹp như những ngày tháng trước

Lâu không đến không thể hình dung được

Còn mộng mơ để người ước quay về

Đà Lạt ơi tháng sáu lại nhớ ghê.

cô gái áo dài tím giữa vườn hoa Đà Lạt
cô gái áo dài tím giữa vườn hoa Đà Lạt.

THÀNH PHỐ MÙ SƯƠNG

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Dốc hàng thông sương mờ giăng trút lá

Một nỗi buồn như đã chợt nhóm lên

Thời gian qua dù cố ý lãng quên

Sao kí ức còn dài hơn triền dốc

Chiều nơi đây gió tung bay sợi tóc

Cố dặn lòng không khóc lệ đắng môi

Rồi ngày mai anh bên cạnh một người

Tình cất bước thì làm sao giữ được

Còn đâu nữa vòng tay êm ngày trước

Từng giọt buồn như chảy ngược vào tim

Chuyện ngày xưa cứ lay động nỗi niềm

Bao kỷ niệm chợt hiện về số phận

Thời gian ơi duyên phần sao lận đận

Trong tim em từng nhịp đập liên hồi

Đà Lạt buồn hình bóng cứ dần trôi

Lấy cảm xúc gieo vần vào nỗi nhớ..

Cố xóa hết một thời tình lầm lỡ

Vì chúng mình không nợ cũng chẳng duyên

Kể từ đây em như một chiếc thuyền

Sẽ không thể ghé vào nơi bến đỗ ..

ĐÀ LẠT VÀ ANH..

Thơ: An Nhiên

Những vạt hoa bốn mùa hương tỏa sắc

Phố mưa bay giăng mắc trái tim gầy

Đà Lạt anh thiếu vắng một vòng tay

Đêm hò hẹn.. chỉ nơi này em nhớ

Gió ru êm nghe nghẹn chùng nhịp thở

Nghiêng trăng thề khuyết vỡ nửa mênh mang

Ngàn thông reo theo suối hát mơ màng

Anh có thấy phút dịu dàng Hạ ghé

Dấu yêu à ! Ngàn nụ hôn thật khẽ

Ngọt môi mềm yêu nhé nhớ nghe anh

Dẫu xưa sau vạn vật có mong manh

Tình em vẫn mãi chân thành nguyện gửi

Đã xa rồi những tháng ngày lầm lũi

Nén lòng mình giấu hờn tủi vào đêm

Giờ có anh ru giấc muộn êm đềm

Bình yên ghé ấm êm vòng tay đợi

Anh có nghe nẻo khuya buồn diệu vợi

Rót bình minh ngày mới đến mau dần

Đà Lạt thương nuông vạt nắng thanh tân

Bởi xa anh em để phần mong nhớ !!!

Viết cho những phút nhớ anh.

Đà Lạt và anh ..không em. Đã hơn 10 năm, em chưa một lần về thăm lại nơi những mùa hoa vàng nở. Đà Lạt trong em luôn dịu dàng như một nàng thiếu nữ yểu điệu trong những chiếc váy hoa lung linh muôn màu sắc. Lang thang trên những con đường quanh co nghe mưa hờn Hạ nhớ..

Một Đà Lạt bỏ nhớ bỏ thương cho trái tim cô gái 21 tuổi là em khi lần đầu đặt chân lên đó. Xứ sở của những vạt cỏ non tơ hoa vàng ngập lối.. lãng đãng sương mù ..Đà Lạt buồn như yêu muôn thuở vẫn khiến cho lòng ta quay quắt nhớ…

Đà Lạt ấp ủ trong mình một chút lạnh se lòng với những con đường quanh co, những đồi thông mù sương, những mặt hồ tĩnh lặng… Một chút bâng khuâng không ầm ào chát chúa mà cứ thế giản đơn như thế len lỏi vào trái tim yêu vừa mới chớm…

Đà Lạt trong em là thế đó anh à. Một Đà Lạt gọi lại nhớ thương đánh thức một vùng hoài niệm tưởng đã ngủ quên hôm nào.

Có những ngày sao nhớ anh nhiều thế. Chợt ước sẽ bên anh sánh bước dưới vạt mưa chiều… Lòng nhẹ tênh mênh mông một nỗi niềm khôn tả… chẳng biết lúc này anh có giống mình không ?

HẠ VỀ PHỐ CŨ..

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Anh có về thăm Đà Lạt nữa không

Hoa Hồng thắm mùi hương thơm ngào ngạt

Bay lan tỏa khung trời chiều dịu mát

Nghe lòng như gạt được nỗi suy tư

Khi hạ về bằng lăng bay muôn nơi

Cơn mưa phùn cảm giác như vừa lạ

Vùng cao nguyên buổi chợ nay đông quá

Đứng lặng nhìn vội vã bóng của ai…

Tháng tư về rộn rã cứ đỗ dài

Xót sợi nắng giữa ngày trưa trời đẹp

Vầng mây trắng sắp hàng như đứng nép

Hoàng hôn chiều ghép lại bức tranh đôi

Hồ Xuân Hương..điểm hẹn của một thời

Ôm kỷ nệm xa rồi cùng người ấy

Sao thời gian lại trôi nhanh quá vậy

Cánh phượng hồng nở rộ khắp muôn phương

Hàng phượng vĩ hai buổi ta chung đường

Sân trường cũ còn vấn vương nhiều lắm

Bóng người xưa đã mịt mờ xa thẳm

Nay hạ về gặm nhắm nỗi buồn riêng..

chàng trai bên Ngã Ba Tình - Đà Lạt
chàng trai bên Ngã Ba Tình – Đà Lạt.

Thơ tình của người con trai với lời hẹn hứa sẽ về thăm lại Đà Lạt yêu thương và người con gái ngày xưa..

ANH SẼ VỀ ĐÀ LẠT ƠI

Thơ: Lê Minh Thuận

Anh sẽ về thăm lại Đà Lạt xưa

Ôn kỉ niệm cuối Thu mưa ngày đó

Tan chợ từng bật cấp tóc theo gió

Anh ngớ người nhìn em đỏ môi xinh

Anh sẽ về chấp nối lại tình mình

Đếm từng bật cấp in hình bóng em

Hương cà phê quán cũ vẫn còn thèm

Lộng lẫy Mimosa bên góc vắng

Anh sẽ về bù lại bao cay đắng

Áo em xanh thêm đẹp hẳn tình yêu

Cho mắt môi em cứ mãi yêu kiều

Bờ vai gầy thôi cô liêu em ạ

Anh sẽ về trải đỏ một giường hoa

May gối thêu hai chữ là hạnh phúc

Chăn nệm hồng bỏ mùi hương hoa cúc

Trăm năm tình cho đến lúc tàn hơi

Anh sẽ về ôm em giữa đất trời

Rồi thét lớn yêu quá hởi em ơi

Hoa Hướng Dương không thể thiếu mặt trời

Và Đà Lạt không thể thiếu mây trôi.

PHỐ CŨ EM VỀ

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Phố cũ em về Đà Lạt với cô đơn

Hoa phượng rơi trên con đường lẽ bóng

Kìa đồi thông người ơi em trong ngóng

Hẹn ngày về cùng ngắm áng mây bay

Đà Lạt em về nhìn những giọt sương mai

Cái lạnh hoàng hôn đêm dài se thắt

Có khóc đâu sao lệ nhòa khóe mắt

Bên bờ hồ bắt gặp cánh hoa trôi

Hạ nắng em về tìm kí ức xa xôi

Đồi Hai Mộ của mối tình thơ dại

Anh là ai sao nơi đây còn mãi

Trọn đời này khắc khoải để tìm quên

Trở lại quê nhà buồn cứ chông chênh

Trời đang mưa bên ly cafe đắng

Lối cũ ngày xưa giờ dài vô tận

Trên mặt hồ giọt nắng cứ nghiêng chao

Hoa bằng lăng chiều gió thổi lao xao

Gợi nhớ qua mau nỗi buồn da diết

Phố núi em về nhớ ngày tiển biệt

Giấc mơ đầu tha thiết đã trôi xa

Đường Nam Kỳ gió thổi buốt thịt da

Khoát áo len vẫn thiếu làn hơi ấm

Đếm bước một mình đêm khuya xa thẳm

Đà Lạt thả hồn thầm lặng gọi cố nhân…

Thơ tình buồn của cô gái trong khung cảnh Đà Lạt hoài niệm về người xưa, nhớ về những kỷ niệm với người yêu cũ..

ĐÀ LẠT CHIA LY..

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Mùa hạ năm nào sánh bước chung đôi

Giờ chia xa tim bồi hồi vạn nẻo

Kỷ niệm xưa bây chừ giờ lạt lẽo

Vỡ vụn rồi níu kéo lại được chăng

Nếu nén kìm sẽ lạt lỏng buâng khuâng

Thôi hãy tỏ phân rõ ràng tất cả

Đừng để vết trầm làm em gục ngã

Thà nói một lần kết quả có đắng cay

Vậy nha anh ta đối mặt ngày mai

Cùng bước tiếp hay sang bờ bến khác

Em không sao đừng ngập ngừng giây lát

Dù xót xa nhưng ta đã thật lòng…

Anh phương trời nơi viễn xứ xa xăm

Em vẫn giữ bờ môi hôn nồng ấm

Kí ức xưa một thời mình chung bóng

Hạ sắp về anh có biết hay chăng..

Ngày anh đi em nhỏ lệ bao lần

Gục vào vai trong lặng thầm da diết

Hồn ngơ ngẩn sân ga chiều tiển biệt

Vết xước này như tuyết phủ vào tim..

chụp ảnh cưới ở Đà Lạt
chụp ảnh cưới ở Đà Lạt.

BUÂNG KHUÂNG NỖI NHỚ..

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Anh có về Đà Lạt với em không

Miền đất lạnh chất chồng bao kỷ niệm

Sân trường cũ còn đây cây phượng tím

Đợi anh về tô điểm lại mùa yêu..

Hồ Xuân Hương mình bên nhau buổi chiều

Đường Khởi Nghĩa sao nhiều con dốc nhỏ

Cùng thả ước mơ với niềm vui theo gió

Ngắm trăng thề còn đó những lời thương

Đã lâu rồi trong em mãi vấn vương

Bàn tay anh chạm môi hường ngày ấy

Miền cao nguyên sóng tình như trỗi dậy

Vườn Tú Cầu vẫn còn đấy hương yêu

Đà Lạt mưa phùn nhớ biết bao nhiêu

Tiếng anh gọi Hằng iu về em nhé

Vội nhìn anh em gật đầu khe khẽ

Choàng vai em lặng lẽ bước bên lề

Phương trời xa anh đất khách rời quê

Xứ sở mù sương lờ thề vẫn giữ

Tình đã trao cho một người lữ thứ

Nguyện trọn đời không phai chữ tình chung.

Bài thơ tình 8 chữ viết về Đà Lạt với những hoài niệm về tình yêu xưa..

VÙNG CAO NGUYÊN KỶ NIỆM

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Chiều cao nguyên thẩn thờ qua phố vắng

Đứng lặng nhìn mây trắng phủ đồi thông

Thác cam ly vương vấn mối tình nồng

Đêm ly biệt nỗi đau lòng tan vỡ

Hồ Xuân Hương ghi chuyện tình muôn thuở

Mộ đồi thông cũng nức nở bi ai…

Thung Lũng tình ngày nào tay trong tay

Ánh mắt trao ai nguyện xây mộng ước

Thanh Thủy cafê ánh trăng soi bóng nước

Lữ khách ngày nào dừng bước nơi đây

Đỉnh Ăng Bi Lăng sương phủ giăng đầy

Tình viển khách hoàng hôn chiều Đà Lạt

Sương mờ ơi..giờ ta xin tạm biệt

Hoa Anh Đào lưu luyến một tình yêu

Trúc Lâm Viên vọng lại tiếng chuông chiều

Như gợi nhớ Đà Lạt nhiều kỷ niệm…

***Xem thêm: [ Thơ Hay ] Thơ viết về Đà Lạt với nhiều cảnh đẹp, thơ mộng, lãng mạn nhất

Bài thơ tình 8 chữ lãng mạn viết về Đà Lạt thời điểm cuối mùa Thu..

ĐÀ LẠT CUỐI MÙA THU

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Thành phố buồn nghe bài ca em hát.

Anh lên thăm một chiều thu man mác.

Dưới chân mình tiếng xào xạc lá rơi.

Nắm tay em anh dìu dắt lên đồi.

Nụ hôn ngọt ngào bờ môi nồng ấm.

Em nhớ không tình đôi ta sâu đậm.

Hai đứa mình bước chầm chậm yêu thương.

Trên đồi Cù nghe khúc nhạc du dương.

Ta ngồi bên hồ Xuân Hương ngắm phố.

Con đường quanh co chiều thu mưa đổ.

Khi xa rồi mang nỗi nhớ khôn nguôi.

Đà Lạt Buồn nhưng nhớ mãi em ơi.

Một mối tình của một thời khờ dại.

Hoa Mi mô sa màu như hoa cải.

Hoa Dã Quỳ vàng anh hái tặng em.

Đà Lạt mộng mơ thành phố êm đềm.

Ta cùng nhau đi chợ đêm Đà Lạt.

Thăm chùa Ve Chai thăm khu Trại Mát.

Vào nông trang nghe ngào ngạt hương hoa.

Đà Lạt ơi! ta chẳng muốn chia xa.

cô gái dễ thương giữa Đà Lạt.
cô gái dễ thương giữa vườn hoa Đà Lạt.

Bài thơ tình 8 chữ viết về Đà Lạt và nỗi nhớ về người yêu xưa của cô gái khi quay về với Đà Lạt. Cảnh đây nhưng người xưa không thấy đâu..

EM VỀ PHỐ NÚI CAO NGUYÊN

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Vùng Cao Nguyên em trở lại quê hương

Lối vào nhà sương ướt mềm trên cỏ

Chiếc va ly độc hành bên lối nhỏ

Kỷ niệm ngày nào còn đó chưa phai

Cánh Hồng Nhung đang hứng giọt sương mai

Chiếc xích đu chổ này giờ vắng thật

Một chút thoáng qua ghi trong kí ức

Chợt ngỡ ngàn làm thức dậy con tim

Em trở về bên phố núi lặng im

Ân tình cũ dần chìm vào sương khói

Bước xuống đường vẫn nguyên không thay đỗi

Lòng ngậm ngùi với nỗi nhớ người xa

Quán cafe Thanh Thủy bao ngày qua

Anh viển khách xa rồi như mây trắng

Ngồi suy tư em nhớ vòng tay ấm

Của ngày nào ta cùng ngắm phố đêm

Phố vắng anh con đường cũ buồn tênh

Đà Lạt mơ..thẫn thờ vùng kỷ niệm

Trên thảm cỏ một thời em tìm kiếm

Dấu chân nào chiếm trọn trái tim em.

GIỌT MƯA ĐƠN

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Chiều Đà Lạt!

Có giọt mưa đơn còn ngủ quên trên lá

Để em mãi tìm về quá khứ không tên…

Phố nhỏ cuối đường ai gieo nỗi mông mênh

Chút vấn vương bên thềm loang thương nhớ

Có những con đường lá vàng rơi bỡ ngỡ

Soi bóng giữa trời những giọt nắng dịu êm

Chạm xót tình thu khao khát biết đâu tìm

Thương nhớ đong đầy nơi phương trời đất khách

Cuộc sống bình yên bên trời tây xa cách

Thương chiếc lá vàng rơi mãi sẽ về đâu

Nhìn giọt mưa sa như giấu những tủi hờn

Nơi khoé mắt gởi yêu thương về phương đó

Một thoáng chạnh lòng cơn mưa qua phố nhỏ

Nhớ vòng tay xưa chiều đó vẫn ngậm ngùi

Mưa cứ giọt dài như bao giọt lệ rơi…

Những kỷ niệm buồn vẫn còn nơi chiếc lá

Đà Lạt chiều nay đôi mình giờ hai ngã

Giọt sương chiều còn đọng lại cả hồn đau

Miền kí ức..mãi hiện về trong vội vã

Gọi tên ai..tim vạn ngã xót thương sầu

Đà Lạt đêm buồn thấm ước cả mùa ngâu

Còn ai nhớ thương bến giang đầu quạnh vắng

Cầu ô thước năm xưa tiển người trong thầm lặng

Giờ vẫn còn mang nặng nỗi niềm riêng !!

Thơ tình 5 chữ nói lên nỗi niềm của người con gái muốn thể hiện với người con trai mình thương khi đang ở Đà Lạt..

ĐÀ LẠT NÀNG THƠ

Thơ: Nhánh Rong

Đà Lạt mù sương vậy

Anh có thấy em không?

Hay hư ảo chờ mong

Một người con gái khác?

Mây cao nguyên bàng bạc

Sương phủ lạnh vai gầy

Em cần một vòng tay

Ôm để truyền hơi ấm

Đà Lạt không lạnh lắm

Khi có anh cận kề

Nghiêng vai xõa tóc thề

Trói đời anh lại nhé?

Đà Lạt thôi buồn tẻ

Khi hai đứa mình yêu

Đâu cần nói chi nhiều

Môi tìm môi đã hiểu

Con tim yêu xúi biểu

Anh đến với Đồi Cù

Thăm Đà Lạt sương mù

Gặp nàng thơ trong mộng

Hồ Xuân Hương gió lộng

Có giữ được chàng trai?

Hay cuộc tình chia hai

Sài Gòn và Đà Lạt?

Bài thơ tình 5 chữ viết về Đà Lạt với niềm thơ và nỗi nhớ của cô gái..

ĐÀ LẠT NIỀM THƯƠNG VÀ NỖI NHỚ

Thơ: Mộng Vy

Mưa chiều giăng ngập lối

Đà Lạt nỗi niềm vương

Quán phố trải bên đường

Nặng lòng thương xa nhớ

Thời gian bao cách trở

Giờ được ở bên nhau

Vui sướng lẫn buồn đau

Để ngày sau chia biệt

Giọt cà phê tha thiết

Rơi mãi miết cũng đầy

Tâm sự nói sao đây

Vì nơi nầy lắm kẻ

Buồn vui dâng lên khoé

Đôi mắt trẻ ngày xưa

Thương lắm nói sao vừa

Ngoài trời mưa vẫn đổ

Nhìn em tôi bỡ ngỡ

Đâu giống thuở ngày nào

Hai đứa cạnh nhau trao

Lòng xôn xao khó tả

Thời gian giờ xa lạ

Đầy đủ cả tương lai

Lệ đắng nuốt lăn dài

Rồi ngày mai chia biệt

Một tình yêu thắm thiết

Âm thầm viết trong tim

Phố vắng trống im lìm

Ngoài trời đêm mưa đổ.

cô gái giữa rừng hoa dã quỳ ở Đà Lạt
cô gái giữa rừng hoa dã quỳ ở Đà Lạt.

ĐÀ LẠT MỘT CHIỀU THU

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Đà Lạt ngày nào sánh bước chung đôi

Giờ chia xa tim bồi hồi níu kéo

Tình chúng mình anh..đã chia mấy nẻo

Bức tranh hồng…ai tô vẽ màu mây

Đừng nén kìm khi mộng đã chia hai

Ta hãy nói dù đúng sai..tất cả..

Đừng để vết thương lòng làm em gục ngã

Thà rõ một lần dù kết quả có đắng cay

Vậy..chúng mình sẽ đối mặt ngày mai

Cùng đi tiếp..hay khoát tay người khác

Em không sao đừng ngập ngừng dù giây lát

Dẫu em đau..nhưng anh đã thật lòng

Bao mùa thu nơi viển xứ xa xăm

Em vẫn giữ nét môi hôn nồng thắm

Và vẫn nhớ một thời ta chung bóng

Đông sắp về lạnh lắm phải không anh

Ngày em đi cùng dệt mộng màu xanh

Anh trao em cành hồng hoa thắm thiết

Vòng tay ấm sân bay chiều tiển biệt

Vết thương này giờ tuyết phủ vào tim !!

ĐÀ LẠT HOÀNG HÔN

Thơ: Quang Minh

Chiều cuối thu anh về thăm Đà Lạt

Mối tình đầu dào dạt tiếng thông reo

Mối tình xưa heo hút tận đỉnh đèo

Nắm tay nhau cao nguyên chiều lộng gió

THUNG LŨNG đây TÌNH YÊU thương còn đó

Chốn hẹn thề chỉ có gió với trăng

Tím Tigôn hoang hoải giấc mộng hằng

Nắm tay em anh nói rằng yêu lắm

Thác Camly buổi chiều nay thanh vắng

Chốn đâu rồi hả giọt nắng hoàng hôn

May lang thang đang cảm thấy cô đơn

Gió lam chiều hay sương vờn che phủ

Dấu yeu ơi tình mình anh ấp ủ

Phố núi buồn nay vẫn nhủ thầm yêu

Đà Lạt ơi nhung nhớ mỗi buổi chiều

Gió mùa thu nhớ em nhiều lắm đó

CUỘC TÌNH MÙA ĐÔNG !

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Anh đã từng là tất cả niềm tin

Là người mà cuộc tình em nhớ mãi

Lần đầu tiên em thiết tha qua lại

Cũng là lần..em đã tự dối mình ?

Đà Lạt nơi này trong đêm vắng lặng thinh

Em cố quên cho hồn không đau xót

Trái tim em..chứa bao điều mật ngọt

Hạnh phúc nào..mà ướp đọt lá sầu đâu

Đà Lạt buồn một mình giữa canh thâu

Chợt nhận ra..vừa ôm nhầm trái đắng

Quặn thắt đau vành môi em chợt cắn

Đã dở dang thầm lặng buổi yêu đầu…

Đỉnhlăngbiăng em nhìn xuống vực sâu

Em hỏi trăng đâu..trăng ôm tình đem cất

Đành hỏi gió..gió vi vu bay mất

Quay trở về..góp nhặt để hỏi mây !

Đà Lạt buồn giờ mình em nơi đây

Dấu yêu ơi..đêm nay anh có biết

Ngôi nhà cũ với cuộc tình tiển biệt

Để nỗi buồn da diết mãi khôn nguôi !!

ĐÀ LẠT ƠI! NỖI NHỚ THẬT SÂU

Thơ: Hoàng Lan

Lỡ hẹn rồi, đến Đà Lạt cùng anh

Thăm lại cao nguyên thẳm xanh miền nhung nhớ

Đỉnh Lang Biang em còn mắc nợ

Một lần phiêu, cùng với mây trời…

Bàn chân dẫu đi khắp nẻo đường đời

Vẫn chưa đủ, nếu chưa đến Tuyền Lâm nghe vi vu thông hát

Thung lũng Vàng ngàn hoa khoe sắc

Hồ Xuân Hương lãng đãng sương giăng.

Vượt Dốc tình huyền hoặc dưới trăng

Anh nhớ ghé Diễm xưa thả hồn theo nhạc Trịnh

Thương nhớ lắm nét u hoài xứ lạnh

Đã xa rồi vẫn nhớ mãi không quên.

Nụ cười duyên ủ trong áo choàng len

Có khiến anh nhớ một thời tuổi trẻ?

Hoa dã quỳ đã rực vàng như thể?

Thu cao nguyên, chẳng thể vàng hơn.

Ghé hồ Than Thở anh nhớ đừng quên

Thắp nén tâm nhang cho đôi tình nhân trên đồi thông Hai mộ

Là chút cảm thương cho mối tình dang dở

Dệt câu chuyện buồn, nơi thành phố tình yêu.

Những con đường phượng tím yêu kiều

Anh có thấy, dấu chân em từng bước?

Thung lũng Tình yêu vẫn còn nguyên lời ước

Một ngày ta đến cùng nhau….

Đà Lạt ơi! Nỗi nhớ thật sâu…

cô gái xinh đẹp bên vườn hoa Đà Lạt
cô gái xinh đẹp bên vườn hoa Đà Lạt.

HẸN ĐÀ LẠT

Thơ: Đức Hải

Nhớ lời hẹn anh lên thăm Đà Lạt

Nơi ngàn hoa thơm ngát giữa sương mù

Nghe thông reo bản tình khúc tương tư

Thoả khát vọng phiêu du miền tiên cảnh.

Hồ Than Thở tiếng quyên gọi canh cánh

Chuyện tình yêu vẫn chạnh lòng cố nhân

Gia giáo nào lỡ rẽ dòng sông ngân

Hay duyên định cho ngàn đời ngẫm mãi

Đây thung lũng tình yêu đẹp hoang dại

Kia từng đôi trai gái quàng eo cười

Bình rượu cần mang hương sắc núi đồi

Cô sơn nữ vui tươi chào lưu luyến

Ôi Đà Lạt đẹp xinh một lần đến

Tôi yêu nàng xao xuyến đã bao lâu

Để chia tay nhung nhớ bạc mái đầu

Hẹn gặp lại lần sau cao nguyên nhé.

1 thought on “[HAY] Thơ tình Đà Lạt – loạt thơ ngắn viết về Đà Lạt và tình yêu đôi lứa”

  1. Thu Phong Bui

    ĐÀ LẠT TÔI YÊU

    Sáng nay Đà Lạt mù sương
    Cà phê ăn sáng lên đường rong chơi
    Món bò lúc lắc tuyệt vời
    Bổ sung năng lượng hết vơi lại đầy

    Núi đồi thác nước nơi đây
    Ngàn hoa cảnh đẹp cỏ cây hương rừng
    Khách về nô nức tưng bừng
    Tham quan du lịch tôn xưng quê mình

    Việt Nam đất nước hữu tình
    Sống sao đoàn kết văn minh với đời
    Ma rừng lữ quán vui chơi
    Mộng mơ Đà Lạt tuyệt vời tôi yêu.

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top