Thơ ca Đà Lạt, thơ khen ngợi vẻ đẹp thành phố ngàn hoa hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ khen ngợi vẻ đẹp của Đà Lạt – thành phố ngàn hoa.

Đà Lạt thì ai cũng biết nổi tiếng bởi vẻ đẹp của rất nhiều loài hoa với khung cảnh thật trữ tình, lãng mạn dành cho những ai đang yêu cùng dắt nhau lên đó du lịch, khám phá,…

Bên dưới là những bài thơ Đà Lạt mới nhất, mời các bạn cùng xem!

Ảnh vườn hoa ở Đà Lạt
Ảnh vườn hoa ở Đà Lạt (internet)

HỘI HOA ĐÀ LẠT

Thơ: Thanh Tùng

Hội hoa Đà Lạt sắc tươi xinh

Đua nở màu khoe đẹp gợi tình

Lan Huệ đưa hương chào lữ khách

Hướng dương xòe cánh đón bình minh

Phố xưa náo nức kèn hòa tấu

Lối cũ xôn xao nhạc xập xình

Nhớ mãi ngày xuân ta gặp bạn

Tình người hồn đất sáng lung linh.

ĐÀ LẠT MƠ

Thơ: Sông Quê

Ta vẫn thế và cuộc đời vẫn vậy

Vẫn trên đường tung cánh chim bay

Dừng chân bước một chút lòng thanh thản

Vó ngựa trở về đồng cỏ bình an

Đà lạt ơi thơm hương cỏ tình yêu

Lãng đãng mây bay tím ngát đường chiều

Một chút nắng tung tăng lòng đang cháy

Một chút mưa bên nhau đợi tình say

Mình ngắm mưa bay Đà lạt chiều nay

Thông reo rì rào bên hồ than thở

Hoa ngát hương đang cùng em đua nở

Rạo rực hồn tôi thung lũng tình yêu !

cảnh đẹp Đà Lạt
cảnh đẹp Đà Lạt.

THƠ TÌNH: MỘT THOÁNG HƯƠNG XƯA

Thơ: Ngọc Hồ

Đà Lạt ơi…sương rơi…chiều lộng gió

Con đường nào một thuở đã đi qua

Nay về lại…mang trong lòng…nỗi nhớ

Chút hương yêu ngày tháng đã phai nhòa.

Căn nhà nhỏ vẫn nằm ở cuối phố

Hàng thông reo vi vút gió đại ngàn

Kỉ niệm xưa tất cả vẫn còn đó

Nhưng em giờ…đã cất bước…sang ngang.

Tình xưa ơi…sao em đành…thay đổi

Quên lời thề hẹn ước mộng trăm năm

Để hôm nay hai người về hai lối

Còn riêng ta…với nỗi nhớ…lặng thầm

Đời cát bụi rồi cũng về quá khứ

Lỗi duyên nhau…nên chẳng vẹn…câu thề

Hờn trách chi thà nói lời tha thứ

Cho nhẹ lòng quên hết những đam mê.

Đà Lạt ơi hẹn em ngày gặp lại

Xin một lần được gọi tiếng cố nhân

Dẫu biết rằng không gì là mãi mãi

Bởi nhân gian còn lắm những bụi trần.

Thành phố buồn tạm biệt em lần cuối

Nhớ mãi nơi sương trắng phủ mây chiều

Nay ra đi…mang trong lòng…tiếc nuối

Một khung trời ôm ấp mộng cô liêu.

THƠ TÌNH: ĐÀ LẠT ĐÊM ĐÔNG

Thơ: Huyền Trang

Đêm đông lạnh loang hồn Đà Lạt

Gió ưu hoài xé nát lòng cay

Ôm bao nhung nhớ canh dài

Người ơi có biết những ngày đợi mong

Ôi..! Đà Lạt tình nồng xa cách

Liễu se duyên rũ cánh hoa mơ

Xuân Hương sóng gợn nên thơ

Đồi thông hai mộ nằm chờ sánh đôi

Đà Lạt nhớ tình tôi một thuở

Buổi mộng ngà hoa nở đồi sim

Giờ đây dỗi bước lặng êm

Ai xây hạnh phúc gửi niềm luyến lưu

Đà Lạt hỡi sương mù lối mộng

Để suối vàng rũ bóng hình ai

Cung đàn đã gãy ta say

Dây tơ đứt đoạn bao ngày nhớ thương.

ĐÀ LẠT NHỚ

Thơ: Huyền Trang

Đà Lạt nay về lạnh bóng ai

Tà dương khuất núi mộng canh dài

Người đi phố nhỏ say niềm đắng

Kẻ ở đường chiều đắm nỗi cay

Thung Lũng tình yêu nhòa má phấn

Thác vàng hẹn ước nhạt mi ngài

Gom từng kỉ niệm hoài nhung nhớ

Buồn nắng se tình sớm vội phai

Cảnh đẹp hoa Đà Lạt
Cảnh đẹp hoa Đà Lạt (ảnh: internet)

ĐÀ LẠT HOA

Thơ: Cầm Đỗ

Anh và em lạc xứ xở loài hoa

Muôn hương sắc ngỡ như mơ như thực

Đây Hoa hồng nữ hoàng xinh đẹp nhất

Kia Oải hương tím ngắt tận chân trời

Bạt ngàn Hướng dương nở rộ muôn nơi

Hàng Phượng tím gợi bình yên nhung nhớ

Hoa Đỗ quyên trắng cam hồng tím đỏ…

Cẩm tú cầu bông nở cứ tròn xoe

Hoa Huệ tây trong nắng sắc vàng hoe

Hoa mua tím giản dị màu chung thuỷ

Hoa Cát tường kiêu sa và cao quý

Pensee gợi về tuổi thi vị thần tiên

Sứ giả niềm vui Thiên điểu chim hiền

Hoa Mỹ nhân nàng tiên xoè cánh mỏng

Mimosa ánh bạc hoa vàng óng

Móng cọp lạ kỳ rủ bóng chùm xanh

Hoa Nữ hoàng lộng lẫy màu thiên thanh

Hoa Phù dung đổi màu khi sớm tối

Cúc Công phượng đung đưa theo gió thổi

Xứ hoa đào… mê mẩn bởi vì hoa

Hoa mọi nơi… hoa rực rỡ mọi nhà

Em kể tên mà anh đâu nhớ nổi

Hoa giận anh nên hoa hờn hoa dỗi

Cứ níu chân người chẳng để… rời xa.

THƠ TÌNH: ĐÀ LẠT HOÀNG HÔN

Thơ: Giọt Buồn Không Tên

Ta gặp nhau giữa chiều thu xứ lạnh

Đà lạt buồn cô quạnh phủ mờ sương

Hàng thông reo vi vút những con đường

Hoa khoe sắc thoảng hương trên lá cỏ

Tay trong tay dìu nhau qua lối nhỏ

Lang Biang lộng gió giữa mây trời

Trúc Lâm rền chuông vọng tiếng chơi vơi

Hồn tĩnh lặng Cam Ly ơi xao xuyến

Đi bên em giữa chiều thu hòa quyện

Hồ Xuân Hương lưu luyến bước người qua

Trong mắt em vương ngấn lệ chan hoà

Khi nghe kể xót xa tình dang dỡ

Buồn làm sao chuyện bên hồ Than Thở

Chẳng nợ duyên sao gặp gỡ mà chi

Người ra đi người héo úa xuân thì

Bên đồi vắng còn gì ngoài đôi mộ

Vai buốt lạnh hạt mưa rơi trên phố

Ly cà phê nơi quán gỗ bên đường

Giọt mưa phùng lất phất giữa màn sương

Ta chợt thấy vấn vương chiều xứ lạnh

Cà phê rơi từng giọt buồn sóng sánh

Ngồi bên nhau môi ấm nụ hôn đầu

Ta lặng thầm nhìn trong mắt em sâu

Như muốn nói mãi bên nhau em nhé

Hoàng hôn buông giữa chiều thu lặng lẽ

Đà lạt buồn quạnh quẽ phủ mờ sương.

Đà Lạt xinh đẹp
Đà Lạt xinh đẹp.

ĐÀ LẠT NGÀN THƠ

Thơ: Lục Bình

Đà Lạt ơi! Phố lạnh xứ ngàn thơ

Ta yêu mãi ngẩn ngơ tình nghiên bút

Đêm suy tư trở trăn và thao thức

Khép vần thơ rạo rực trái tim hồng

Đà Lạt ơi! Ta yêu người biết không?

Yêu cơn gió bềnh bồng đùa mây trắng

Yêu sương sớm chùng chình Xuân Hương lặng

Thủy Tạ còn ngái ngủ rặng liễu nghiêng

Giữa buôn xa khắc khoải tiếng cồng chiêng

Cam Ly trút muộn phiền dòng thác bạc

Thung Lũng tình yêu tiếng thông reo xao xác

Nỗi nhớ niềm thương man mác cả tâm hồn

Đà Lạt buồn nhuộm tím phía hoàng hôn

Bên Thanh Thủy nửa hồn nghe hoang dại

Nếu được chọn thêm một lần yêu lại

Ta vẫn yêu chẳng ngần ngại điều gì

Vẫn một đời trút cạn mảnh tình si

Tựa kiếp tằm nhả tơ hi sinh hết

Rồi mai đây sức có mòn lực kiệt

Ta hóa bướm ngài tha thiết mối tình thơ.

ĐÀ LẠT XỨ MỘNG MƠ

Thơ: Quốc Phương

Một lần về với thành phố mộng mơ

Để cảm nhận nơi sương mờ xứ sở

Lang thang dưới ánh đèn đêm rực rỡ

Chút lạnh lòng..như thể đó mùa đông

Đà Lạt ơi..xứ sở những đồi thông

Chiều vương nắng..nhẹ lòng nghe gió thổi

Như bản nhạc..du dương mà chẳng vội

Những lứa đôi..kìa rất đỗi thân thương

Đà Lạt đây..thành phố của mờ sương

Của muôn sắc..bên đường loài hoa dại

Như vẫy gọi..ngắm nhìn trong mê mải

Hoa Dã Quỳ..nắng trải vẫn lung linh

Đà Lạt ơi..thành phố thật hữu tình

Nhiều trải nghiệm đã chứng minh cho thấy

Tình bè bạn cũng đáng yêu là vậy

Chia xa rồi..tay vẫy mãi ngẩn ngơ.

ĐÀ LẠT KỶ NIỆM CÒN VƯƠNG

Thơ: Khoa Nha Trang

Đà Lạt ơi với kỷ niệm nơi đây

Nhớ nhiều lắm những tháng ngày vui vẻ

Nơi THUNG LŨNG TÌNH YÊU chiều mát mẻ

Đôi chúng mình bước dìu nhẹ bên nhau.

HỒ XUÂN HƯƠNG ngồi kề tựa mái đầu

Tay nắm nhẹ cùng nói câu tình ái

Bên ĐỒI THÔNG chuyện tình còn nhớ mãi

Của hai người từng ngang trái đau thương.

Bao năm rồi lòng còn mãi vấn vương

Từng góc phố, những con đường đã bước

Vì trắc trở tình ta không vẹn được

Đành chia xa mình chẳng thuộc về nhau.

Nay về thăm người xưa cũ còn đâu

Nhớ kỷ niệm lòng u sầu nhung nhớ

Nơi chốn cũ ngày nao ta gặp gỡ

Ngồi một mình hồi tưởng ở trong tim!!!

cảnh Đà Lạt thật đẹp
cảnh Đà Lạt thật đẹp.

Đà lạt như cô gái đỏng đảnh hay hờn dỗi. Trời đang nắng như em đang vui vẻ bỗng chuyển dỗi hờn đổ mưa ngay. Cơn mưa rào rào hay lất phất như cố tình trêu đùa khách lãng du. Một mình cùng Đà lạt, ướt mưa với Đà lạt để rồi thấm đẫm cái duyên vô tình của miền cao nguyên….

CHIỀU MƯA ĐÀ LẠT

Thơ: Phạm Thị Chiến

Đà Lạt ơi xa rồi em có nhớ

Làn môi mền ta giữ ở trong tim

Gặp lại em tình thương mến đắm chìm

Trong giấc mơ còn ghim hình bóng ấy

Ta về thăm niềm yêu thương sóng dậy

Cứ dạt dào như thấy cả tình em

Đồi mộng mơ thuở ấy cũng yếu mềm

Trao lưu luyến say mềm trên thảm cỏ

Ta nhớ em bao lần đôi mắt đỏ

Mơ một ngày được ngỏ tiếng yêu em

Mỗi lúc buồn nhật ký mở ra xem

Hình bóng em cứ đan xen nỗi nhớ

Bao năm rồi em vẫn trong tim ở

LangBiang phủ kín ngõ sương mờ

Thung lũng yêu đôi trai gái nên thơ

Hoa Đà Lạt đẹp trời mơ mộng ước

Hồ Tuyền lâm em đi theo Anh bước

Đồi Cỏ Hồng anh đi trước em sau

Thác Pongour đôi ta dạo bước mau

Hồ Than Thở nhớ nhau tình xa lỡ

Chùa Linh Ẩn em ơi em có nhớ

Ta bên nhau cầu nguyện ở tim này

Đừng chia xa mỗi ngày nhớ thêm dày

Mãi bên nhau ngất ngây chiều Đà Lạt

Nay ta về giọt mưa rơi thấm vạt

Nhớ em nhiều chờ hạt nắng xua mây

Em có nghe đang thổn thức tim này

Ta nhớ lắm… chiều mưa bay… Đà Lạt…

HẸN EM NHÉ

Thơ: Phạm Thị Chiến

Xa em rồi Đà Lạt ơi có nhớ

Làn mây bay sương mờ khói chiều lam

Hoa khoe sắc như chào đón xuân sang

Đêm se lạnh tựa mang mùa đông tới

Bao năm rồi Đà Lạt thay áo mới

Đón ta về lòng phơi phới niềm vui

Nay xa em không tránh khỏi bùi ngùi

Lòng trĩu nặng vùi đầu dòng thơ gởi

Hồ than thở tình dâng cao vời vợi

Muốn bên em nối sợi nhớ thêm dài

Khúc nhạc lòng trong nắng sớm ban mai

Ta nhớ lắm dáng ai ngồi chờ đợi

Chia xa rồi trong lòng như đang gợi

Nhớ thêm nhiều ta gởi cả vào thơ

Mong em yêu nhớ nhé vững tin chờ

Sẽ trở lại cùng em mơ hạnh phúc

Ta xa em trái tim luôn thúc giục

Hãy trở về nối khúc nhạc tình yêu

Ta biết em cũng nhung nhớ thật nhiều

Hẹn em nhé… sương lam chiều Đà Lạt.

MẠNH MẾN rất thích đi du lịch Đà lạt cùng người yêu mình và ngược lại ở đó không khí trong lành hoa thơm cảnh đẹp làm sao

ĐIỂM HẸN ĐÀ LẠT

Thơ: Mạnh Mến

Thăm ĐÀ LẠT đẹp lắm ai ơi

Tớ cậu bên nhau thật tuyệt vời

Dưới vạt đồi thông nghe gió hát

Bên hồ than thở ngắm mưa rơi

Về nơi sương phủ tuỳ duyên dạo

Đến chốn hoa ngàn mặc sức chơi

Chỉ một thời yêu em quấn quít

Đôi mình ước nguyện sẽ ra khơi .

AI MÀ CHẲNG THÍCH

Thơ: Nguyễn Trọng Nghĩa

Đà Lạt mơ màng lắm bạn ơi !

Rừng Thông ,hồ biếc cứ xanh vời

Nhiều khi bỗng thoáng cơn mưa dội

Lắm lúc giăng mành ánh nắng khơi

Xem hoa ! Ớ nọ vài bông nở

Nhìn thác ! Ô kìa cột nước rơi

Thung lũng Tình yêu luôn gợi nhớ

Buổi đầu với vợ đến thăm chơi !

ĐÀ LẠT QUYẾN RŨ

Thơ: Nguyễn Đăng Nhựt

Lâm Đồng lắm cảnh đẹp người ơi

Đà Lạt phố buồn quả tuyệt vời

Gió sớm mơn cành hoa khẽ rụng

Sương chiều chạm suối quả chùng rơi

Hồ Than Thở đó bao người dạo

Thung Lũng Tình… này lắm kẻ chơi

Mát lạnh êm đềm ru viễn khách

Ra về mãn nguyện chuyến nguồn khơi

Đà Lạt mù sương
Đà Lạt mùa sương.

NÓI TIẾNG YÊU EM

Thơ: Phạm Thị Chiến

Tôi đến thăm em Đà Lạt mộng mơ

Mây vờn quanh xứ sương mờ che lối

Bóng ai xa vẫn đi về sớm tối

Khói lam chiều quyện với những mù sương

Đà Lạt ơi lòng ta quá vấn vương

Thơm ngào ngạt mùi hương nồng vẫy gọi

Bình minh lên nắng nhẹ nhàng khẽ nói

Đã lâu rồi bạn có gói nhớ nhung?…

Ta xa em lòng nhung nhớ khôn cùng

Đồi mộng mơ ung dung bàn chân bước

Thác Camly rì rầm reo nhạc nước

Hồ Thuyền Quang Em đi trước Anh sau

Đôi bàn chân em nhẹ bước thật mau

Đồi thông reo vẫn xanh màu chờ đợi

Langbiang mù sương giăng kéo sợi

Đây đỉnh cao vời vợi xứ lam chiều

Ta đã về với Đà Lạt mến yêu

Chiều thanh vắng với bao điều muốn nói

Trong lòng mình nghe tình yêu vẫy gọi

Nay ta về sẽ nói tiếng yêu em.

ĐÀ LẠT MỘNG MƠ

Thơ: Minh Lý

Ta về thành phố ngàn hoa

Trong hương nắng mới vỡ oà sương mai

Đắm say cảnh sắc trang đài

Vi vu thông hát những bài tình ca

Ngắm nhìn sắc thắm trời hoa

Bâng khuâng ta ngỡ lọt vào cõi tiên

Thấy mình bỗng được bình yên

Không còn vướng bận ưu phiền ngày qua

Xuân Hương dòng chảy hiền hoà

Êm đềm liễu rủ mặt hồ du dương

Nắng vàng trải thảm cung đường

Gió lùa làn tóc thơm hương đất trời

Bâng khuâng nhớ lắm người ơi

Ngàn hoa sắc thắm chơi vơi lối về.

ĐÀ LẠT HUYỀN THOẠI

Thơ: Nguyễn Thanh Tâm

Đà Lạt ơi… một lần ta ghé đến!

Đường phố nghiêng nghiêng, giăng lối sương mù..

Đà Lạt ơi…ta nhớ mãi mùa Thu…

Mùa Thu….ôi mùa Thu, tình say nhớ.

Lòng Xuân Hương, tình thu em bỡ ngỡ!

Tình Than Thở, ta nhớ mãi lời yêu

Thương Cam Ly, khi nắng đổ nghiêng chiều

Để Đồi Thông, tình hai mộ…đẹp mãi.

Đà Lạt ơi…sao sầu lắng hoang dại!

Cho mây sương cứ giăng mãi trong lòng

Rồi tìm em…ta chờ đến trời hồng!

Nhưng mây thu thờ ơ, nào nhường lối.

Tình yêu…Đà Lạt vẫn mãi trong Tôi…

Yêu thương giăng lối chan hòa trời thơ

Yêu thương chung thủy đợi chờ trăm năm

Đồi Thông hai mộ…mãi nằm bên nhau.

Vấn vương Em gái má hồng

Anh say Đà Lạt trong lòng có em

Thương Em Than Thở lắng êm

Xuân Hương hồ mộng… có Anh đợi chờ.

vườn hoa cỏ ở Đà Lạt
vườn hoa cỏ ở Đà Lạt.

ĐÀ LẠT ƠI

Thơ: Giang Hồng

Mai về Đà Lạt ngàn mây

Ươm vàng kỉ niệm vòng tay phố chiều

Bên thông cao vút gió reo

Làm bông hoa nhỏ dốc đèo xanh xưa.

Mai về Đà lạt ngàn hoa

Thung sâu thăm thẳm nhạt nhòa bước chân

Người còn cười nụ xa gần

Để ta mãi nhớ ngại ngần phố quanh.

Mai về Đà lạt ngàn xanh

Dốc đời ta níu một nhành hè lơi

Vọng trong tiếng gió chơi vơi

Giọng ai thủ thỉ những lời nhớ mong .

Mai về Đà Lạt ngàn thông

Gói lòng còn mãi ngóng trông hạ vàng

Bẻ bông hoa cỏ thời gian

Bồng bềnh ta thả sang ngang chút tình.

ĐÀ LẠT MƠ

Thơ: Phương Vũ

Đà Lạt lắm sương mù phải không anh..?

Chiếc lá xanh cũng vươn mình nức nở

Nắng đi chơi cho mây buồn nhung nhớ

Núi tự tình trăn trở những hoài thương.

Đà Lạt có rất nhiều những tơ vương

Bởi ai đến họ dường như nhớ mãi

Chẳng thể quên dù cuộc đời mê mải

Chắc tại ai còn ở lại nơi này.

Đà Lạt có rất nhiều những men say

Của tình ái mà xưa nay không lỡ

Ai đã đi…một lần thôi bỡ ngỡ

Vẫn nao lòng than thở Đà Lạt ơi…

Thành phố buồn thành phố của sương rơi

Trong hư ảo để xa vời thực tế

Có phải trăng Đà Lạt đây là để

Cho mơ màng một cõi thế trần gian.

Đà Lạt mơ…bao nỗi nhớ ngập tràn

Niềm khao khát chứa tran tình muôn thuở

Đã yêu thương nên trái tim cứ ở

Mãi nơi này thương lắm Đà Lạt ơi…!!

ĐÀ LẠT PHỐ THƠ

Thơ: Huỳnh Như

Ngây ngất trong tôi nhớ thật nhiều

Hoàng hôn phố núi bước cô liêu

Mây bay lơ lững bên sườn núi

Sương giăng giăng phủ lối thu chiều….

Sánh bước bên nhau Thành Phố Buồn

Hẹn ước duyên tình giữa chiều buông

Thông reo trong gió như lơì hát

Trong veo róc rách suối trên nguồn…

Xa cách bao năm nay trở về

Phố xưa vẫn đẹp lòng say mê

Tìm trong lối vắng duyên tình cũ

Anh ở nơi nào xa chốn quê…

Đà Lạt bây giờ vẫn mộng mơ

Góc phố còn nguyên sương vẫn mờ

Em cô đơn giữa khung chiều tím

Thấp thoáng hình anh trên lối thơ…

ảnh Đà Lạt đẹp
ảnh Đà Lạt đẹp.

ĐÀ LẠT MỜ SƯƠNG

Thơ: Vinh Lê

Ta về Đà Lạt một chiều mưa

Ghế đá công viên gió lạnh vừa

Than Thở sương mờ thông ủ rũ

Xuân Hương sóng lặng liễu lưa thưa

Nỗi buồn man mác thương hình cũ

Tâm sự mơ màng nhớ bóng xưa

Kỷ niệm qua rồi trong dĩ vãng

Nhưng tình khắc khoải vẫn đong đưa..!

ĐÀ LẠT CHIỀU MƠ

Thơ: Xuyên Vân

Chiều mộng mơ chân trời không chút nắng

Vương ánh hồng pha trắng của màn sương

Phố núi cao thăm thẳm bởi những đường

Đường đèo dốc , cứ quanh co uốn lượn

Đà Lạt đó , xứ thơ trong tưởng tượng

Trên những mái …, tường …lố nhố dưới sương

Để chiều nay ta lạc bước vấn vương

Hồn Thi sĩ bỗng làm ta thơ thẩn

Bước lang thang dưới trời hoa ngớ ngẩn

Tim ngập ngừng lẩn thẩn ( mộng dưới Hoa )

Bởi đam mê những sắc đẹp chói lòa

Chiều Đà Lạt ta mơ hoa , mơ cảnh

Bước chân buồn nghe đâu đây văng vẳng

Nhạc Trịnh ….sầu bên quán vắng ( Xuân Hương )

Dù mai đây có ở mãi …..muôn phương

Vẫn nỗi nhớ ….đam mê chiều Đà lạt …

NỢ DUYÊN ĐÀ LẠT

Thơ: Văn Cư Nguyễn

Anh lên thăm xứ hoa đào

Mùa xuân, lộng gió dạt dào thông reo

Vẫn con đường cũ ngoằn ngoè

Se se gió lạnh hanh hao nắng vàng

Hồ Xuân Hương nước mênh mang

Vườn hoa thành phố ngập tràn sắc xuân

Đồi bên rộn tiếng chim ngân

Hồ Đa Thiện nước trong ngần gương soi

Thung Lũng Tình Yêu tuyệt vời

Một vùng trời đất tình người bao la

Cùng em dạo bước hoan ca

Nghe Thông reo, ngắm sắc hoa muôn màu

“Yêu nhau mấy núi cũng trèo

Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”

Sương giăng mặt nước la đà

Yêu nhau cứ lấn cứ la nơi này…

Đêm Đà Lạt điện giăng đầy

Tầng tầng, lớp lớp, chân mây cuối trời

Se se, gió lạnh ai ngồi

Bên hồ, bếp lửa đỏ ngời nướng khoai

Ly đậu nành ấm lòng ai

Để cho du khách nhớ hoài nơi đây

Chợ đêm Đà Lạt vui vầy

Người mua, người bán, khách Tây, Ta, Tàu

Biết về Đà Lạt đã lâu

Mỗi lần lên lại mỗi câu chuyện tình

Đà Lạt ơi ta với mình

Nợ duyên nhau đã quấn hình, bóng nhau…

ĐÀ LẠT HOÀNG HÔN

Thơ: Lục Bình

Hoàng hôn về nhuộm tím

Đà Lạt phố mộng mơ

Nhuộm tím cả dại khờ

Những nồng nàn xưa cũ

Con đường mờ rêu phủ

Phảng phất hương ngọc lan

Thông reo giữa đại ngàn

Cam Ly dãi lụa trắng

Đồi thông hai mộ vắng

Khóc tình đầu dỡ dang

Dương liễu đứng chịu tang

Đìu hiu làn tóc xõa

Linh Sơn đâu đây thả

Tiếng chuông chùa nhặt khoan

Hoàng hôn buồn miên man

Chỉ mình em lẻ bước.

Đà Lạt có rất nhiều hoa đẹp
Đà Lạt có rất nhiều hoa đẹp.

ĐÀ LẠT…MƠ

Thơ: Hoàng Trần

Sương giăng phủ khắp dãy sơn hà

Khuất nẻo đường mơ lối thẳm xa

Để bóng chìm trong sương trắng xóa

Bềnh bồng ảo mộng tháng ngày qua

Đà Lạt mênh mang mơ mộng quá !

Chắc tại nơi em đã chọn nhà…

Thỉnh thoảng ông trời nheo mắt ngó

Sương tan đọng mãi khoảng trắng nhòa…

TẠM BIỆT ĐÀ LẠT

Thơ: Toàn Tâm Hòa

Xin tạm biệt ân tình Đà Lạt

Những con đường ngơ ngác mưa bay

Những chiều tay lại cầm tay

Đất trời quyện một màu mây tuyệt vời!

Xin tạm biệt những người bạn hữu

Những cảm tình đồng điệu trao nhau

Ngày vui rồi cũng qua mau

Tôi về giữ mãi sắc màu trong tim

Xin tạm biệt những đêm sương lạnh

Ta và em ngồi cạnh bên nhau

Ngắm đêm Đà Lạt sắc màu

Cà phê thơm ngát nói câu chuyện tình

Xin tạm biệt bóng hình Đà Lạt

Tiếng thông reo man mác trong chiều

Ta về giữ những niềm yêu

Hẹn Đà Lạt nhé! luyến lưu ngập lòng.

1 thought on “Thơ ca Đà Lạt, thơ khen ngợi vẻ đẹp thành phố ngàn hoa hay nhất”

  1. Thế Đình Lê

    ĐÀ LẠT ƠI..
    Mai về Đà Lạt ngàn hoa
    Còn ai đón bước chân hòa niềm vui
    Tuyền Lâm con nước ngậm ngùi
    Phụng Hoàng ngọn núi ngủ vùi niềm mơ..

    Gởi em tiếng dạ lời thơ
    Vui buồn lẫn lộn vật vờ tâm can
    Hư vô mộng ảnh mơ màng
    Mai về Đà Lạt vắng nàng sao vui…

    Hoa dẫu đẹp….dẫu mờ sương huyền ảo
    Người đơn hành…..hồn khoác áo cô liu
    Mây trắng hỡi…ta rất nhiều tâm sự
    Bể nhân tình…..em hiểu chứ thương yêu…

    HÀN LONG SƠN TỬ….

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top