Tuyển chọn thơ giáng sinh (Noel) hay, tâm trạng cho ai đang yêu

Tuyển chọn thơ giáng sinh (Noel) hay, tâm trạng cho ai đang yêu.

“Giáng sinh về nhạc điệu trỗi niềm đưa, Tình yêu dấu nay như vừa chớm nở. Tim rộn rã lòng em luôn nhắc nhở, Tiếng chuông ngân vang vọng nhớ ơi người..

Noel đến tình thắm đượm muôn nơi, Trong tiềm thức rộn lời ca nồng ấm. Ngọt ngào thay ôi chữ tình sâu đậm, Vẫn hiện về sắc thắm mãi tinh khôi..

Trên thánh đường hạnh phúc đẫm bờ môi, Đàn ca hát tim bồi hồi khát vọng. Xin cầu chúa cho tình thêm cháy bỏng, Ước ngàn đời mãi in bóng người xưa.” (Thu Hà)

Lưu ý: Nếu bạn muốn xem nhiều hơn nữa thì truy cập vào chủ đề thơ giáng sinh tổng hợp nhé!

GIÁNG SINH BUỒN

Thơ: Nguyễn Giang Lam

Noel này lặng lẽ chỉ mình em

Trong khoảng vắng bên rèm tim vỡ nát

Con phố nhỏ vẫn rộn ràng câu hát

Đèn hoa bày….. tuyết phủ hạt mưa rơi

Quá đắng cay bởi người mãi xa rời

Dòng lệ đắng tràn quanh nơi khóe mắt

Tim đau nhói dạ từng cơn quặn thắt

Giáng sinh buồn se sắt bởi tình vương

Gió mơn man giá lạnh cả đêm trường

Kỷ niệm cũ lời thương bừng trỗi dậy

Em chợt tỉnh tìm quanh nào đâu thấy

Trái tim lồng thủa âý đã từng trao

Nhớ khi xưa trong giây phút ngọt ngào

Cùng ánh mắt niềm khát khao cháy bỏng

Chân vội bước giữa dòng đời lạc lõng

Cứ tìm hoài hình bóng của người xưa.

GIÁNG SINH BUỒN

Thơ: Hoàng Ngọc

Noel buồn quặn thắt quả tim em

Mi nhòe lệ phía sau rèm bỏng rát

Đường rực rỡ muôn đèn, hoa ngào ngạt

Vọng tình ca anh hát Giáng Sinh nào

Noel này em ngước hỏi vì sao

Em giận gió, hờn mây vào đồng lõa

Mụ đêm tối miên man thầm khắc hoạ

Đèn hoa tiêu bỗng xoá nẻo anh về

Anh đâu rồi giữa phố thị , làng quê?

Hay ngập ngụa giữa bốn bề danh lợi

Hoặc rong ruổi trên ngựa hồng phơi phới

Suốt bao mùa chinh phục bởi cỏ non

Vầng trăng xưa lúc khuyết bữa thêm tròn

Mối tình đẹp sắt son thề không đổi

Maria hỡi con thành tâm xưng tội

Bởi quá yêu nên gánh nỗi đau này.

Tuyển chọn thơ giáng sinh (Noel) hay, tâm trạng cho ai đang yêu
Tuyển chọn thơ giáng sinh (Noel) hay, tâm trạng cho ai đang yêu

TÌNH LỠ

Thơ Thắng Phùng

Giáng sinh về ngoài trời chẳng sao thưa

Anh lặng lẽ trên đường xưa độc bước

Tìm bóng hình của người em thuở trước

Chợt nhói lòng bởi mộng ước đã tan

Chuông nhà thờ vọng điểm tiếng ngân vang

Nhìn ánh nến mà lòng tràn nỗi nhớ

Đèn hoa giăng gợi mối tình dang dở

Góc phố buồn vì duyên lỡ phôi phai

Hàng ghế xưa chứng kiến mộng trang đài

Giờ rêu phủ vệt loang dài nhức nhối

Thoáng bóng ai vừa đi qua rất vội

Anh bàng hoàng chân đưa lối tìm quanh

Đây tượng chúa gieo bao ước vọng xanh

Mà sao chẳng trao duyên lành hai đứa

Để giờ đây con tim hồng chất chứa

Một niềm đau bởi lời hứa không thành.

THÁNH CA BUỒN

Tg Hiệp Khách Đa Tình

Chuông ngân thánh thót vọng muôn nơi

Rộn rã cờ hoa khắp đất trời

Góc phố lao xao mây ngập xối

Bên thềm nhẹ nhẹ tuyết êm rơi

Đây hằng hữu ý hoài mong đợi

Ấy nỡ vô tâm chẳng thốt lời

Xứ Đạo đêm nay sầu quá đỗi

Tình này có lẽ chỉ mơ thôi.

MONG MANH!

Tg Lê Minh Đức

Chếch choáng buồn với khoảng chống không em

Đêm ôm bóng rũ mềm cơn sầu nát

Rượu lơ mơ vẳng bên tai lời hát

Thánh ca buồn thêm chua chát …buồn rơi

Bến không nhau từ cái buổi xa rời

Em xuất giá lệ rơi hoe vầng mắt

Tiếng pháo reo làm tim anh quặn thắt

Tiễn bước nàng dạ héo hắt.. sầu vương…

Đêm từng đêm lạnh lẽo những canh trường

Dư âm cũ cứ tìm đường trỗi dậy

Cùng ảo mơ tỉnh say nào đâu thấy

Đắng đót lòng tan chảy hết tình trao

Vẫn hoang mê say đắm… dẫu cay ngào

Tìm dĩ vãng suyến sao cồn cháy bỏng

Giáng sinh này vẫn một mình lạc lõng

Ấp ủ hoài ôm hình bóng…. ai xưa.

*****

-GIÁNG SINH NHỚ-

Thơ: Thu Hà

Góc phố nhỏ một mình tôi lê bước

Giáng sinh buồn vẫn thiếu dấu chân xưa

Chúa chẳng ban nên đành sai lời ước

Để trong tôi bao buồn bã dư thừa

Đã nhiều lần chân lạc bước hồn đưa

Quay trở lại góc phố xưa đường cũ

Dư âm tưởng ngập chìm rêu hoang phủ

Lại bùng nên quyến rũ đến bồi hồi

Giáng sinh này đơn độc một mình tôi

Hồn lạc lõng như lạc nơi ốc đảo

Thánh ca buồn vọng đêm trường ảo não

Màn sương giăng thêm phủ bão hoang đời

Đã tan ừa suốt mấy chục mùa trôi

Tưởng như cũng quên rồi noel ấy

Góc phố xưa lại khơi tình sống dậy

Nhói buốt lòng.. nhau hỡi giáng sinh ơi

GIÁNG SINH BUỒN

Thơ: Thắng Phùng

Giáng sinh buồn nghe buốt giá tim côi

Lòng nặng trĩu anh về nơi chốn cũ

Trời không sao sương mờ như giăng phủ

Buốt dạ sầu khi chẳng thấy em đâu

Anh nhớ lắm mối tình thuở đậm sâu

Chắp đôi tay anh nguyện cầu thiên chúa

Sẽ ban cho tình yêu luôn rực lửa

Trọn cuộc đời hai đứa mãi bên nhau

Sân giáo đường ta hứa đợi mùa sau

Anh sẽ đón đưa em vào lối mộng

Trao thiệp hồng trong khung trời gió lộng

Vậy mà nay hồn trống rỗng bơ vơ

Em ở đâu để anh mãi ngóng chờ

Bao mùa trôi chẳng phai mờ nỗi nhớ

Tiếng chuông ngân như xé lòng vụn vỡ

Noel này lại nức nở niềm đau

ảnh giáng sinh
ảnh giáng sinh

Thơ họa của Tam Hoang

Giáng sinh này ở nơi ấy xa xôi

Anh còn nhớ một thời ta chung bước

Bên giáo đường hai đứa chung điều ước

Chúa thương tình cho mãi được bên nhau

Rồi đông qua tình thắm đã phai màu

Gạt câu ước em qua cầu duyên mới

Gieo vào anh một nỗi buồn vời vợi

Qua bao mùa lòng vẫn gọi tình xa

Và giờ đây nhớ lại chuyện đôi ta

Giáng sinh buồn anh nhạt nhòa nước mắt

Đêm Noel anh thấy lòng quặn thắt

Nhớ mối tình anh đã đặt niềm tin

Giáo đường xưa mình anh đứng cầu xin

Chỉ mong rằng em giữ gìn hạnh phúc

Từ nơi đây gửi tới em lời chúc

Luôn bình an và sung túc an gia..

TÌNH LỠ

Thơ: Lê Minh Đức

Giáng sinh ấy đôi mình cùng chung bước

Dưới thánh đường bên tượng chúa say xưa

Cúi xin người ban cho tròn nguyện ước

Sớm nên đôi dẫu mộng ghép duyên thừa

Chớ trêu đời cay đắng lại đẩy đưa

Em trở lại với tình xưa người cũ

Anh chết đứng đời chìm rong rêu phủ

Giấc mơ hoang tan rũ chẳng quy hồi

Mộng không thành chấp nhận một mình tôi

Số đã vậy bằng lòng thôi… khó đảo

Chuyện bại thành.. duyên.. bởi do Nguyệt lão

Ghét riêng ta.. nên gieo bão tâm đời

Giáng sinh buồn… ngồi tính đếm mùa trôi

Ôn kỷ niệm một thời xa xưa ấy

Dư âm cũ tình xưa ùa trỗi dậy

Đắng đót lòng đau biết mấy người ơi

Kkk

ƯỚC

Thơ: Giang Lam Nguyễn

Giáng sinh này lòng buốt giá chẳng ngơi

Tim vụn vỡ hồn chơi vơi khó tả

Trong khoảng vắng chỉ mình ta lặng bước

Hỏi chúa trời sao chẳng được bình an

Giữa cảnh khuya dòng lệ đắng dâng tràn

Bỗng dưng thấy dạ mênh mang lã chã

Tuyết bao phủ hàng cây rơi rụng lá

Thánh ca buồn gom cả tiếng lòng ai

Em đã đi …. đi suốt quãng đường dài

Đâu thể biết còn tương lai phía trước

Xin đức mẹ người hãy ban điều ước

Mối duyên đầu con sớm được an nhiên

Để vơi đi những cay đắng ưu phiền

Và hạnh phúc đón bình yên đôi lứa

Mùa lễ hội rộn ràng tim rực lửa

Vẹn ân nồng câu hứa mãi bền sâu.

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Scroll to Top