[HAY] Thơ viết về Làng Quê Nông Thôn với hình ảnh cánh đồng lúa, con trâu,..

Những bài thơ hay viết về cảnh làng quê nông thôn Việt Nam với những hình ảnh rất thân quen và gần gũi như những cánh đồng lúa chuẩn bị gặt, đàn trâu đi trên những con đường làng, hương rơm rạ sau những mùa gặt,.v.v.

[HAY] Thơ viết về Làng Quê Nông Thôn với hình ảnh cánh đồng lúa, con trâu,..
thơ viết về làng quê nông thôn (ảnh minh họa)

CHIỀU QUÊ

Thơ: Bách Tùng Vũ

Ta về thăm lại quê ta

Thăm đồng lúa trổ bao la ngút ngàn

Ta về chân bước đường làng

Lâng lâng cảm xúc, rộn ràng lòng ta

Ta về thăm lại Mẹ Cha

Thăm đàn em nhỏ đã xa mấy mùa…

Vui nghe tiếng trẻ trêu đùa

Chạy trên đồng cỏ, đang lùa đàn trâu

Bên sông còn mấy nương dâu

Người em đi hái… hát câu…ơi hò

Bến thương hờ đậu con đò

Đồng xa xa thẳm, cánh cò lả bay

Ngọt ngào hương lúa mê say

Đòng đòng ngậm sữa gió lay xanh rờn

Cốm non lượn cánh chập chờn

Chuồn chuồn trong nắng đang vờn gió thu

Vẳng nghe tiếng hót chim cu

Gọi nhau tiếng gáy, mù u… đậu nhiều

Vút cao trong gió cánh diều

Vi vu tiếng sáo ru chiều vọng xa

Khói rơm bếp lửa nhà ta

Dịu dàng từng sợi tỏa ra đường làng

Gà con chíp chíp từng đàn

Nhà ai thóc lúa phơi vàng trên sân

Chùa xa vọng tiếng chuông ngân

Đàn bò thong thả bước chân xuống đồi

Tù Và ai thổi từng hồi

Bóng chiều rơi xuống… về thôi, ới ời…

Chòm mây xanh ngắt lưng trời

Chiều quê êm ả vọng lời gió đưa

Đàn chim về tổ dần thưa

Hoàng hôn khuất núi đêm chưa xuống tràn

Chân quê những bước đường làng

Đồng xa góp nhặt chiều tàn, về mau

Rộn ràng í ới gọi nhau

Bức tranh tuyệt mĩ…Đẹp màu…Chiều quê !!!

BÀI THƠ BÊN LUỸ TRE LÀNG

Thơ: Hoa Nắng

Hè về gió thổi lao xao

Cánh đồng lúa hát ngọt ngào tình quê

Ai còn nhớ lối đi về

Cùng câu hát đúm sơn Khê đu điềng

Nhớ vành nón lá che nghiêng

Cho mùa sim tím nét riêng lẫy lừng

Ai ơi …! Chua ngọt đã từng

Ăn ngọn măng đắng rau rừng tàu bay

Quê hương giàu đẹp từng ngày

Nhờ ơn Đảng ,Bác đổi thay dân mình

Cách đồng bát ngát hồi sinh

Và nền văn hoá hành trình vào dân

Bàn tay lao động chuyên cần

Chờ ngày thu hoạch đầy sân thóc vàng

Mùa về lòng thấy xốn xang

Vui cùng với lũy tre làng làm thơ

Con diều thả những ước mơ

Cơm đồ nhà gác đợi chờ người dưng

Về đây ăn ngọn măng rừng

Và canh rau sắng ai từng biết chưa ..!

Yêu sao …

Yêu mấy …

Cho vừa… !

Quê Hương …

Năm nắng ….

Mười mưa Hoà Bình !

cảnh làng quê
cảnh làng quê (ảnh minh họa)

Thơ ca ngợi làng quê ngày càng đổi mới, ngày càng khang trang hơn, hiện đại hơn,..

LÀNG QUÊ

Thơ: Đồng Tâm

Nông thôn thay đổi mới rồi

Đường làng sạch đẹp khắp nơi rộn ràng

Nhà nhà xây mới khang trang

Loa đài tiếng hát âm vang đêm ngày

Mọi người gắng sức ra tay

Thi đua lao động hăng say cần cù

Đến mùa hoa quả bội thu

Cả làng vui vẻ cười đùa thật vui

Mong sao tất cả khắp nơi

Nông thôn thay đổi cho đời tươi hơn.

con sông quê hương
con sông quê hương (ảnh minh họa)

QUÊ TÔI ĐỔI SẮC

Thơ: Mai Ngọc Thoan

Nông thôn mới đang trên đà đổi sắc

Đường bê tông dải khắp cánh đồng làng

Quê xưa nghèo nay đổi mới sang trang

Cánh đồng lúa một màu xanh trải thảm

Bê tông hóa đã xóa bao cầu tạm

Đẹp lòng Dân bởi ý Đảng tỏ tường

Soi sáng đường để tỏa mãi ánh dương

Cùng chung sức xây Quê hương giàu đẹp

Đã hết cảnh ra đường tay xách dép

Chân lội bùn dầm dãi mỗi mùa ngâu

Thật tự hào đạt chuẩn tốp đi đầu

Trong công cuộc dựng xây Nông thôn mới

Nhờ ý Đảng hợp lòng Dân mong đợi

Quê hương tôi đã đổi mới từng ngày

Con đường làng ai đến cũng đắm say

Nông thôn mới Hải Hậu nay tỏa sáng!

Nguyen Dinh Huong Tôi sinh ra từ làng quê nông thôn nghèo. Lớn lên lại gắn bó với nghề Nn nên có điều kiện về với bao bà con nông dân, làng bản trong tỉnh. So với ngày xưa bà con nôngthôn nay khá hơn nhiều, không còn cảnh chạy bữa, nhịn ăn hay cơm độn khoai sắn nữa. Nhưng nói thật vẫn còn rất nhiều gđ nghèo và nghèo lắm. Mỗi lần về với bà con chứng kiến cái cảnh nghèo đó mà lòng quặng đau, đau cái đau cho số phận “bần nông” một thời nay vẫn thế và thầm nghĩ

GIÁ NHƯ họ “một bộ phận không nhỏ” ấy thấu hiểu được cái nghèo, cái thiếu thốn đủ bề của rất nhiều bà con để bớt đi sự tham lam, lợi dụng chức vụ quyền hành vơ vét cho bản thân một cách thái quá, bớt đi, bớt đi. GIÁ NHƯ và giá như,…thì người dân đỡ khổ./.

LÀNG QUÊ

Thơ: Hoàng Trần

Làng quê cảnh đẹp hữu tình

Em khoác tay mình đi dưới bờ tre

Vườn trưa vang tiếng hát ve

Một thời ta cũng đam mê câu hò..!

Đồng xanh trắng xóa cánh cò

Đôi chim chiền chiện hẹn hò xa xa

Giữa đồng cây gạo đỏ hoa

Sân đình gánh hát xướng ca trao tình…!

Ngày xưa hai đứa chúng mình

Đi múa Sư Tử thùng thình đầu đê

Nhìn bầy đom đóm mải mê

Soi đèn ngoài bãi tìm về lối xưa…!

Nhớ khi trời đổ cơn mưa

Xòe ô tán cọ che vừa đôi ta

Nhìn con kiến leo cành đa

Đàn trâu lùi lũi theo bà đi ăn..!

Làng quê đổi mới tháng năm

Giờ nông thôn mới muôn phần khang trang

Xa quê nhớ cái giếng làng

Nhớ người hắt ánh trăng vàng… lên vai…!

QUÊ TÔI

Thơ: Nguyệt Hoàng

Nhớ về quê hương lòng thấy nhẹ

Tình làng quê vui vẻ chan hoà

Bên nhau thân mật đậm đà

Trao nhau tình cảm thiết tha mặn nồng

Nông thôn Mới tiến lên nhanh chóng

Đường bê tông phẳng rộng thênh thang

Nhà xây mái ngói vững vàng

Tình yêu chung thuỷ nồng nàn ấm êm

Cuộc sống quê ngày thêm đổi mới

Trường Mầm non tiến tới khang trang

Trẻ thơ đến lớp rộn ràng

Ruộng cơ giới hoá ngày càng phát huy

Ngày mùa đến thi đua thu hoạch

Thóc vàng thơm , thực phẩm sạch ngon

Ông bà gắn bó cháu con

Tình làng nghĩa xóm sắt son vững bền

Người có công cấp trênđãi ngộ

Xoá bớt nghèo, giảm khổ cho dân

Toàn dân nêu cao tinh thần

Con HỒNG cháu LẠC gia đình RỒNG TIÊN…!

bức tranh quê
bức tranh quê (ảnh minh họa)

Cùng đến với chùm thơ xướng họa viết về bức tranh cảnh làng quê với thể thơ thất ngôn với nhiều tác giả xướng-họa thật hay..

== BỨC TRANH QUÊ ==

Thơ: Văn Luyện

Lặng lẽ trời cao đã chuyển hồng

Đẩy màn đêm tối mãi về không

Tầng trên lãng đãng làn mây ửng

Phía dưới lao xao ngọn gió nồng

Rạng rỡ hoa cười chào nắng mới

Tưng bừng nụ nảy đón hừng đông

Thi nhân tức cảnh khua ngòi bút

Họa bức tranh quê giữa cánh đồng.

***

BỨC TRANH TUYỆT TÁC

Thơ: Nguyễn Văn Mười

Rạng sáng, đêm đen đã ửng hồng

Bình minh thức dậy giữa tầng không

Sương rơi thấm vị hương ngào ngạt

Gió thổi nghe hơi biển mặn nồng

Bóng nguyệt lặng lờ sau dãy núi

Vầng dương rực rỡ phía trời đông

Bức tranh tuyệt tác vô cùng đẹp

Tạo hóa cho không chẳng tốn đồng…!

***

TÌNH QUÊ

Thơ: Đinh Tuấn Minh

Trời xuân nắng nhẹ dưới mây hồng

Bến đợi trăng về bạn nhớ không

Bát ngát rừng xanh đầy nhụy thắm

Mênh mông biển lúa ngát hương nồng

Em cười rạng rỡ trong ngày mới

Phố vẫn tưng bừng lúc rạng đông

Gió lộng buồm căng thuyền vượt sóng

Chiều nghe tiếng hát vọng trên đồng

***

Bức Họa Đồng Quê

Thơ: Nguyễn Khắc Liêu

Tranh quê một bức rực màu hồng.

Đón ánh bình minh trải khoảng không.

Thấp thoáng lưng trời mây đã ửng.

Xôn xao mặt nước gió thêm nồng.

Làn sương ngọc giát chào ngày mới.

Giọt nắng vàng ươm đón rạng đông.

Thi sĩ thả hồn theo lối mộng.

Lời thơ sóng nhạc rộn hương đồng.

LÀNG QUÊ THANH BÌNH

Thơ: Thiện Diệp

Chiều về bóng mát hàng tre

Tiếng chim ríu rít đồi chè vọng ra

Làng quê đầm ấm chan hòa

Xóm thôn rạng rỡ muôn hoa thắm nồng

Ngoài đồng cây lúa trổ bông

Có hoa gạo nở nụ hồng …đến rồi

Thôn làng như một chiếc nôi

Tiếng ru người mẹ từng hồi… à ơi

Quê hương ấm áp tuyệt vời

Bản mình như một góc trời mộng mơ

Tháng năm ta vẫn mong chờ

Ngày xưa còn bé tuổi thơ mỹ miều

Chăn trâu cắt cỏ thả diều

Ô kìa vọng tiếng sáo diều vi vu

Tít xa những áng mây mù

Mênh mông trời đất lãng ru thanh bình

Người quê mộc mạc chân tình

Cùng nhau đùm bọc lòng mình ấm no

Dòng sông câu hát điệu hò

Bồng bềnh sóng vỗ con đò dịu êm…

Nắng Ấm Ngoài đồng cây lúa trổ bông

Có hoa gạo nở nụ hồng đang tươi

Thôn làng như môt chiếc nôi

Tiếng ru người mẹ từng hồi à ơi.

Trần Văn Khánh Cảnh thanh bình lắm anh. Em chúc anh dạt dào ý thơ mỗi ngày nha anh

TÌNH QUÊ NỒNG NÀN

Thơ: Trương Thị Anh

Hoàng hôn vạt nắng hanh vàng

Ngoài vườn giàn mướp rộn ràng bướm ong

Hoa cải cuối vụ trổ ngồng

Một màu xanh mướt, cánh đồng cò bay

Kỷ niệm cũ vẫn còn đây

Anh về trong nắng chiều say quê nhà

Hương xoan thoang thoảng bay xa

Vấn vương nỗi nhớ diết da mỗi chiều

Cuộc đời phiêu dạt, phiêu diêu

Bếp ai đỏ lửa buổi chiều đầu thôn

Lặng nghe tiếng ai dỗi hờn

Anh đi xa ngái có còn nhớ quê ?

Anh còn nhớ lối đường về?

Hàng cau dàn mướp tình quê nồng nàn.

Vũ Uyên Quê hương cảnh đẹp ngút ngàn

Làm ta xao xuyến ngập tràn nhớ nhung.

Anh Trương Thi Gái quê dịu dàng thuỷ chung

Áo nâu chân đất, má hồng vẫn duyên

Vũ Uyên Tình người như vẫn còn nguyên

Áo nâu chẳng thấy nhưng duyên mặn mà

Gặp lại còn hợp tình ta

Cau trầu anh dẫn đến nhà được không

Hay là em đã có chồng

Tình xưa xao xuyến mặn nồng còn không.

trẻ con đùa chơi nơi làng quê
trẻ con đùa chơi nơi làng quê (ảnh minh họa)

CUỘC SỐNG QUÊ TÔI

Thơ: Trương Tuyết

Sông Côn chảy quanh gần làng

Miền quê lũ nhỏ một đàn giăng câu

Chiều về trẻ dắt đàn trâu

Nghêu ngao tiếng hát những câu hò vè

Dưới sông có những chiếc ghe

Đồng xanh lúa tốt hàng tre đầu làng

Nông thôn mùa gặt rộn ràng

Làng bên trai, gái, cũng sang góp phần

Giúp nhau những việc gì cần

Hai làng đoàn kết không phân biệt gì

Đường làng thông thoáng lối đi

Giao lưu qua lại những khi hội hè

Trẻ con ngoan ngoãn biết nghe

Chăm lo học giỏi, không bè….phái hư

Cha mẹ phấn khởi vô tư

Làm ăn phấn chấn, cũng dư giả nhiều

Dạy con lễ phép thương yêu

Kính trọng người lớn những điều, phải hay

Lương tâm ăn ở thẳng ngay

Đừng nên ganh ghét, rồi bày, hại nhân….

Ở cho có phước có phần

Sau này tích đức không cần phải lo

Hiền lành đức độ trời cho

Sống có đạo đức không lo gì nghèo!!!!

***Xem thêm: 1001 bài thơ Quê Hương, tình yêu làng quê & nỗi nhớ

VỀ QUÊ

Thơ: Trúc Lâm

Ơ này cơn gió đi đâu?

Từ từ ta gửi vài câu hỏi trời

Rằng mai: liệu nắng còn tươi?

Để miền đất mẹ rạng ngời hay không?

Trăng còn lặn xuống đáy sông?

Và con chuồn ớt có vòng vèo bay?

Quê hương ta uống rồi say

Tiếng ve tiếng dế từ ngày ấu thơ

Mẹ ngồi bắt nhịp giấc mơ

À ơi đến tận bây giờ chưa quên

Sông quê nước chảy êm đềm

Hanh hao giọt nắng ướt mềm giọt sương

Luỹ tre ngả bóng trên đường

Ngồi nghe gió lộng mà thương cánh diều

Thế là từ đó đã yêu

Trần gian với những áng chiều đầy mây

Thế là đã hết thơ ngây

Gió sương ta khoác vai gày lang thang

Hôm nay muốn trở về làng

Gió ơi! Hãy nhắn đò ngang ta về.

VỀ QUÊ THÁNG NĂM

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tháng năm này ta sẽ về thăm U

Thăm tuổi thơ nghe lời ru của mẹ

Lời ru ngày xưa khi ta còn bé

Ngọt ngào dịu dàng khe khẽ thân thương

Như hoa bưởi sau vườn ngát đưa hương

Như hoa xoan quê ta đời thường dân dã

Ra bờ đê ta ngắm đàn cò lả

Chiều chiều bay về yên ả miền quê

Một đàn trâu đang lững thững đi về

Con nghé con vẫn mải mê gặm cỏ

Ta giang tay muốn ôm mây ôm gió

Ôm tuổi thơ ta ngày đó thân yêu

Trên không trung chợt nghe tiếng sáo diều

Ta lại nhớ về buổi chiều ngày ấy

Chạy khắp cánh đồng với con diều giấy

Bay lên trời cao, bỏng cháy ước mơ

Ta ra đi mang theo cả tuổi thơ

Và mang theo những ước mơ cháy bỏng

Ta còn mang trong lòng mình con sóng

Dòng sông quê nhà rợp bóng tre xanh

Quê hương mình có gió mát trăng thanh

Có những người dân chân thành bình dị

Và những bạn bè tuổi thơ yêu quý

Có mẹ già có anh chị chờ mong.

mái đình ở làng quê
mái đình ở làng quê (ảnh minh họa)

….. VỀ QUÊ …..

Thơ: Trần Hứa

Con lại về nghe tiếng mẹ ru xưa

Tiếng ầu ơ, những trưa hè nắng đổ

Tiếng võng đu đưa, mồ hôi mẹ nhỏ

Nuôi giấc mơ con.. nên vóc, nên hình

Con lại về.. trong câu hát nghĩa tình

Bến nước, cây đa, sân giếng, mái đình

Vẫn theo con đi .. ước hẹn đinh ninh

Ngày trở lại.. nơi làng quê yêu dấu

Con lại về.. nơi ngày xưa thơ ấu

Có khói bếp rơm, thơm cơm mẹ nấu

Có vườn, ao, gà, xanh biếc vườn rau

Có bưởi, hàng cau, giàn trầu xanh thắm

Con lại về.. bao năm dài đằng đẵng

Để được nghe, tiếng sáo vọng vi vu

Trên triền đê.. bước chân trần lữ thứ

Tiếng ai hò.. vang vọng cả sông xưa

Nhớ lại ngày xưa.. những ngày tháng vào mùa

Bông lúa vàng trĩu mồ hôi chát mặn

Vẫn còn đây.. cây lưỡi liềm trăng lặn

Lại về theo cánh gió vọng mùa hè

Con lại về.. tìm lại những đam mê

Nơi tuổi thơ đi mò cua, bắt cá

Lúa mượt đồng, gió rì rào, trâu thả

Tuổi thơ xanh, thắm đẫm những nhọc nhằn

Mùa hạ về.. xanh biếc những nong tằm

Trên triền đê, những cánh diều lộng gió

Thanh bình gì hơn, những đêm vàng trăng tỏ

Tiếng dế nỉ non.. đêm gió mùa hè

Con lại về.. trở lại một miền quê

Nơi có mẹ, ngọt ngào ru điệu hát

Nơi xóm làng, bao nghĩa tình dào dạt

Rất đỗi đơn sơ.. nhưng cháy bỏng tình người ..

Bài thơ 5 chữ nhớ về quê mẹ rất hay của tác giả Kao Bình..

ANH MUỐN VỀ QUÊ MẸ

Thơ: Hoàng Kao Bình

Anh muốn về quê Mẹ

Nghe lắng dịu trong lòng

Chín mùa rơm vàng nắng..

Em còn đợi anh không !?

Tìm cho mình nốt lặng

Tiếng ru nôi tuổi hồng

Ẩn trong miền kí ức

Cánh Cò trắng mênh mông

Anh muốn về bến đục

Ngụp thỏa giấc mơ lòng

Nương cánh Diều nghiêng lẫy

Vui đằm mát triền sông…

Anh nhớ chiều gió lộng

Gót son chở em về

Nắm bàn tay bé bỏng

Thuở khờ khạo ngô nghê…

Anh hứa về quê Mẹ

Em có đợi và mong ?

Ước như thời thơ bé

Đuổi Bướm dọc cánh đồng…

QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ

Thơ: Giọt Mưa Thu

Anh hãy về sông quê.

Thỏa lòng ngụp tắm mát.

Đồng lúa thơm ngào ngạt.

Ru khúc hát tuổi thơ.

Bến dào dạt yêu thương.

Dương cánh diều no gió.

Tỏa nồng nàn hương cỏ.

Say say mãi trong lòng.

Bài hát ru tuổi hồng.

Nghiêng nghiêng chiều khép nắng.

Nỗi niềm thêm sâu lặng.

Mảnh trăng thức tự tình.

Miền quê vắng thanh bình.

Gợi bao mùa thương nhớ.

Nét mi ngà trăn trở.

Đêm trở gót giao mùa..!!!

con đê đầu làng
con đê đầu làng (ảnh minh họa)

Bài thơ lục bát về thăm quê của tác giả Châu Uyển Nhi..

VỀ QUÊ

Thơ: Châu Uyển Nhi

Con về tìm lại hương quê

Chiều nao rảo bước con đê đầu làng

Lúa thời con gái mơ màng

Cánh cò cõng nắng chang chang ngoài đồng

Con về tìm lại bến sông

Chiều nao quần xắn ngắt bồng bồng khoai

Hái bòng trộm ổi trộm xoài

Bị mẹ bắt được ăn vài roi mây

Còn về một thoáng nghiêng say

Cây đa giếng nước vơi đầy tình thương

Bắt con cá nhảy lên mương

Mùi hương của nội vấn vương tóc chiều

Về nghe mẹ dặn đủ điều

Như ngày thơ bé câu kiều ngoại ru

Ai về quê lúa bội thu

Điệu chèo làng Khuốc mê du lòng người

Quê em có tự bao đời

Thái Bình ta đó là nôi hát chèo…

Cao Tinh Quê hương gợi nhớ bao điều

Nhớ chiều đồng cỏ sáo diều vi vu

À ơ tiếng mẹ hò ru

Lấy chồng ca xứ mịt mù làng quê.

Nguyễn Thoản Thơ rất hay tình cảm Thôn quê chan chứa đậm đà quê hương nếu ai ko nhớ sẽ ko lớn nổi thành người.

Huỳnh Đình Khôi Đồng xanh bông lúa chớm vàng…Mênh mông lộng gió nội đồng ngát hương…Vấn vương bóng dáng e ngồi… Bờ môi khép nhẹ mắt buồn ép mi…Trắng dài tóc xõa ngang vai…Mơn mang bông lúa trông càng đáng yêu… Hồng đào hai quả ngất ngây… Mê say lạc buớc giữa chiều mộng mơ…Tuổi thơ ngày ấy qua rồi…Giờ đây nhớ lại đậm tình cơm quê !

Bài thơ mời người yêu về thăm quê mẹ cùng với mình rất hay và ngọt ngào..

ANH CÓ VỀ?…

Thơ: Châu Uyển Nhi

Anh có về quê mẹ với em không?

Con sông quê hát lời thương chiều muộn

Lũ trẻ con cùng đàn trâu luống cuống

Hớt ánh chiều trong nắng nhẹ nhàng rơi

Anh về nhé?… quê mẹ đó …anh ơi

Bãi đậu nương dâu…có tằm vàng nhả kén

Cô thôn nữ ánh mắt nhìn e thẹn

Trai thị thành…sao vừa lạ …vừa quen

Anh có về nghe gió lộng buông đêm

Nghe dế kéo khúc tự tình réo rắt

Nơi triền đê …đôi tình nhân dìu dặt

Họ hòa mình vào nhịp sống trăng sao

Anh có về quê lúa dệt ước ao

Đơn sơ lắm…chỉ ruộng vườn…anh ạ

Nhưng người dân tình nồng nàn trao cả

Cả tấm lòng đón người ở phương xa

Anh có về nghe tiếng hát thiết tha

Khúc cổ bản mượt mà quê em đấy

Lời trao duyên nồng nàn …anh có thấy

Quê tuy nghèo…nhưng tình cảm mênh mông

Anh về nhé chuyện tình mình sẽ thắm nồng

Như cổ tích giữa đời thường …anh nhỉ?…

Mẹ và quê hương
Mẹ và quê hương (ảnh minh họa)

VỀ CÙNG EM

Thơ: Thi Anh Thai

Anh có về quê mẹ cùng em

Về thăm miền quê gừng cay muối mặn

Về cùng em mà nghe câu ví dặm

Giận mà thương sao đằm thắm ngọt ngào

Về cùng em ngắm biển dạt dào

Con sóng vỗ vào bờ cát trắng

Tháng năm về quê em đẹp nắng

Nắng chói chan để má em hường

Ta về đây tình nồng ấm quê hương

Có dáng mẹ thân thương trìu mến

Thăm lối nhỏ một thơi từng liu luyến

Tạm biệt anh em cha mẹ lên đường

Vào lập nghiệp nơi quê hương Bình Phước

Về đi anh ta cùng sánh bước

Có anh về ta dệt đẹp ước mơ

Quê hương mãi mãi mong chờ

Tình quê tình mẹ bến bờ yêu thương.

Trần Phương Về đi anh quên ngày tháng vấn vươngVề đi anh bước trên đường kỷ niêmVề đi anh những ngày xưa yêu mếnVề đi anh dưới gốc phượng em chờ..

Chùm thơ viết về nỗi nhớ quê xa của người xa quê rất hay do nhiều tác giả cùng xướng – họa xin chia sẽ cùng bạn đọc…

====== NỖI NHỚ QUÊ XA ======

Thơ: Lê Kim Liên

EM SẼ VỀ quê mình lúc chiều vương

Nơi anh sinh cách phương trời xa vợi

Mùa qua mùa em vẫn đây thầm đợi

Mong mỏi mòn ngày bước tới quê anh

——–

EM SẼ VỀ bên sông Hồng uốn quanh

Khắc tim anh đã dành tình thương mến

Dù quê xa em chưa từng bước đến

Nhưng yêu anh quê này bện trong em

EM SẼ VỀ với xóm nhỏ thân quen

Đêm hoa đăng cùng đốt đèn trông nguyệt

Dẫu quê nghèo nhưng tình thương da diết

Hạnh phúc mình em tha thiết chờ trông

EM SẼ VỀ khi nắng phủ dòng sông

Bỏ nỗi nhớ mênh mông ngày tháng cũ

Thăm con đê hai mùa ngăn nước lũ

Và mái đình quá khứ hiện nơi đây

EM SẼ VỀ bên giặng nhãn hàng cây

Quê Hưng Yên anh hao gầy mong ngóng

Như tình ca bên sông Hồng lắng đọng

Khúc đoạn trường vang vọng gửi hương yêu

———–

EM SẼ VỀ chúng mình hết cô liêu

Mãi yêu anh là điều không thay đổi

Dù khó khăn hay bão giông cản lối

Vẫn vững vàng cùng bước tới tương lai

EM SẼ VỀ mình đừng để lệ phai

Không bi quan chớ đau hoài anh nhé

Con thuyền yêu em sẽ neo quê Mẹ

Hạnh phúc mình là lẽ sống đời em.

EM VỀ NHÉ, CÓ ANH ĐỢI

Thơ: Trần Hứa

Em về nhé .. nhớ nghe em .. anh đợi

Câu mình thương còn vương vấn cả đời

Em về nhé .. bên nhau ta viết tiếp

Bản tình ca câu thương nhớ bốn mùa

Em có nghe mùa xuân nhẹ gió đưa

Quê hương ta đang bừng lên sức sống

Em có nghe tiếng lòng đang hoài vọng

Mùa xuân xưa con tim hát trông chờ

Rồi xuân này ta sống thực chẳng mơ

Anh bên em tay trong tay ấm lại

Con sông Hồng vẫn rì rào gió thổi

Cả đất trời xuân thắm lại yêu thương

Em lại về xuân cũng đến muôn phương

Câu thương yêu ta chẳng còn day dứt

Mùa xuân ơi nghe con tim rạo rực

Hạnh phúc mình ta dệt với mùa xuân.

ĐÓN EM VỀ THĂM QUÊ

Thơ: Trần Thị Diệp

Em về nhé anh sẽ ngóng trông đợi

Vào mùa nhãn hoa vàng lơi bướm ong

Đò dập dìu như mắc cửi dòng sông

Lúa chín vàng nặng trĩu bông khoe nắng

Em về nhé ủ ấm tim hoang vắng

Đã lâu rồi thiếu vắng nụ cười xinh

Nắng ngả vàng tỏa mặt hồ lung linh

Giàn trầu xanh quyện tình cau mong ngóng

Em về nhé ủ ấm đông lạnh giá

Gió lao xao gọi cỏ hoa ven đê

Sương tan nhanh khô bước chân em về

Sóng nhấp nhô đang vỗ về con nước

Em về nhé sánh đôi ta chung bước

Tiệc rượu nồng anh đón rước em sang

Ngày vu quy em lộng lãy đẹp sang

Tay trong tay tim ngập tràn hạnh phúc.

VỀ NHA EM

Thơ: Khánh Huỳnh

Về nha em , thăm lại dòng sông xanh

Nơi quê hương mái tranh nghèo còn đó

Đã nhiều năm vẫn luôn trông vò võ

Mong em về để ngỏ tiếng yêu thương

Về nha em ,cho má đẹp môi hường

Ôn dĩ vãng vấn vương ngày thơ ấu

Đã bao năm từ lâu tình ai thấu

Kỷ niệm buồn Anh dấu kín bên trong

Về nha em , có mẹ già trông ngóng

Những ngày buồn thiếu bóng đứa con yêu

Cũng quá lâu cha mẹ nhớ Em nhiều

Mong được gặp như diều chờ gió lộng

Về nha em , cho tình ta bay bỗng

Để chúng mình hâm nóng buổi chia ly

Rồi những năm ôm chặt nỗi đau ghì

Khi chia cách tình si mang sầu nhớ

Về nha em , để ngắm sông bồi lỡ

Bao tháng năm vụn vỡ mộng Đào Mai

Cho Xuân về tay nắm lấy bàn tay

Se duyên thắm tương lai càng rạng rỡ.

VỀ NHÉ EM

Thơ: Đỗ Thế Hưng

Về nhé em, quê mình vẫn đang mong

Sóng sông Hồng cứ rộn ràng nhắc nhở

Xuân đã sang cùng bao mùa lá đổ

Đợi em về trong nắng ấm quê hương

Về nhé em, mảnh đất đỗi thân thương

Dù quê nghèo nhưng tình người đẹp lắm

Vẫn đợi em ở nơi xa thăm thẳm

Chuyến đò khuya còn đậu bến chờ em

Hưng Yên mình, nơi mảnh đất bình yên

Dung dị, cần cù….bao đời vẫn thế

Về đi em, về đi đừng chậm trễ

Xuân quê hương đang vui lắm em ơi!

VỀ QUÊ HƯƠNG

Thơ: Chữ Văn Hòa

Mấy ngày nghỉ lễ dài dài

Thu xếp công việc để mai khởi hành

Về quê nhớ mái nhà tranh

Nơi tôi khôn lớn học hành đến nơi

Tung bay khắp bốn phương trời

Vào sinh ra tử một thời đạn bom

Hoàn thành nghĩa vụ nước non

Trở về công việc vẫn còn dở dang

Xa quê nhớ xóm nhớ làng

Làm ăn vất vả nhưng càng vững lên

Có tâm giữ,ý chí bền

Cuộc sống nay đã ấm lên từng ngày

Về quê buổi sáng hôm nay

Trong lòng nhớ mãi những ngày xa quê

Đi trên cả đoạn đường đê

Nhớ sao buổi học đi về ngày xưa

Gần mười cây số nắng , mưa

Đường trơn bùn vữa như vừa cày lên

Mắt hoa bụng đói ruột mềm

Mong về tới bữa mà thêm buồn lòng

Bát cơm độn với củ dong

Mà sao vẫn thấy ấm trong dạ rồi

Nhớ quê nhớ mẹ mẹ ơi

Mong về với mẹ như thời còn thơ.

NGÀY VỀ THĂM QUÊ

Thơ: Mạc Phương

Có những ngày em chẳng thể nào quên.

Đi mấy trăm cây trở về quê nội.

Lại thấy lòng sao nhớ anh quá đỗi.

Chỉ đoạn đường mà xa cách chân mây.

Mãi trăn trở trong khoảng trống bủa vây.

Muốn đến gần hơn…đứng ngay trước mặt.

Để tìm chút niềm vui khi chia cắt.

Đã bao ngày se thắt bởi nhớ nhung.

Cũng muốn nhìn anh tay bắt mặt mừng.

Khi gặp lại bạn hồng nhan tri kỉ.

Hỏi thăm nhau vài ba câu thủ thỉ.

Bằng trái tim đúng nghĩa của cuộc đời.

Chỉ gặp anh để nói nốt vài lời.

Đã ấp ủ mà chưa lần thổ lộ.

Để từ giờ sẽ không còn lệ đổ.

Tâm bình an…em vui vẻ mỉm cười.

Thanh Ngoc Bài thơ quá bồi hồi. Ai yêu rồi cũng nhớ người ta kinh khủng. Nhưng nếu là tình yêu đơn phương thì nỗi nhớ cũng nhờ đó mà nhẹ đi còn một nửa vì phụ nữ già thường hay đề phòng lắm bạn cái gì cũng yêu có một ít thôi chứ k phải như mấy bé cỏn con. Hình xinh quá bạn. Mình cũng thích về quê lắm vì k đâu bằng ở quê rất hồn nhiên.

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Scroll to Top