Tổng hợp Thơ hay viết về Nghệ An, Xứ Nghệ Quê Choa từ thi hữu

Tổng hợp Thơ hay viết về Nghệ An, Xứ Nghệ Quê Choa từ thi hữu

Nghệ An là tỉnh thành nổi tiếng về học vấn và truyền thống đấu tranh chống giặc ngoại xâm, bên cạnh đó còn nổi tiếng với những địa danh nổi tiếng về văn hóa, du lịch,.. Thân mời các bạn cùng xem qua những bài thơ viết về Nghệ An, Xứ Nghệ Quê Choa mà tôi sưu tầm được từ các thi hữu của tôi…

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #01
QUÊ MẸ
Thơ: Kao Hữu

Nhắc đến quê mẹ Nghệ An
Thì ai không nhớ sông Lam núi Hồng
Quanh năm nước vẫn xanh trong
Phù sa bồi đắp lúa đồng tốt xanh

Trải qua bao cuộc chiến tranh
Quê hương Xô Viết xứng danh anh hùng
Ghi bao thành tích lẫy lừng
Tạo nên mảnh đất núi rừng linh thiêng

Dù có đi khắp mọi miền
Quê mẹ là nỗi niềm riêng tạc lòng
Bốn mừa Xuân Hạ Thu Đông
Ơn sâu nghĩa nặng càng đong càng đầy.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #02

VIẾT VỀ NHỮNG NỮ LIỆT SĨ XỨ NGHỆ

Thơ: Phan Trong Tiến

Mỗi độ xuân về ngồi nghe mẹ kể
Trên mảnh đất này Xứ Nghệ Miền Trung
Đã sinh ra bao thiếu nữ anh hùng
Giữa bom đạn dạ không hề nao núng

Nay về đây giữa chân đồi sương đọng
Lệ ứa trào anh dang rộng vòng tay
Ôm các em sâu dưới dãy mộ này
Ủ nhớ thương bao tháng ngày cách biệt

Đốt nén tâm hương dạ buồn da diết
Xúc động, ngậm ngùi biết nói răng đây
Quê em xưa nơi đạn xới bom cày
Nay đã vươn lên tràn đầy nhựa sống

Đồng Lộc quê em ngày đêm gió lộng
Tiếng nhạc rừng gieo mộng đẹp hồn em
Ngủ đi em hãy ngủ thật êm đềm
Đất mẹ nguyện đêm ngày ru em ngủ.

Cửa Lò - Nghệ An
Cửa Lò – Nghệ An.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #03

XỨ NGHỆ QUÊ EM

Thơ: Hahn Nguyễn

Nghệ An sông núi hữu tình
Sông Lam sông Cả như hình bóng em
Dòng sông nước chảy êm đềm
Lời ru của mẹ làm mềm tim ai.

Giọng hò cô gái miệt ngoài …
Ngọt ngào sâu đậm ôi lay lòng người
Anh đi … xin nhớ… tình đời…
Hò lơ… xin chớ … quên lời nghe anh…

Đường vô xứ Nghệ vòng quanh
Núi lam cao ngất sông xanh đẹp trời
Bức tranh bức hoạ sáng ngời
Mờ mờ ảo ảo thắm mời hồn thơ.

Văn nhân thi sĩ ngẩn ngơ
Bao nhiêu sáng tác như mơ dạt dào
Lại thêm tiếng nói ngọt ngào
Người đi kẻ ở chìm vào… hò… lơ…

Anh ơi xa xứ … hò lờ…
Ở nhà em đợi đặng hờ… được đâu
Xuân này anh có về sao
Mừng xuân đón tết ước ao anh à.

Hãy mau xum họp một nhà
Ca dao ngân hát mặn mà lắm thay
Nâng ly vui cạn chúc may
Sân vườn hoa nở đầy mai rực vàng.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #04

NGHỆ AN QUÊ TÔI

Thơ: Văn Lan

Mời bạn về thăm quê tôi
Nghệ An Xô Viết rạng ngời năm xưa
Về đây nghe hát đò đưa
Xem trang lịch sử năm xưa hào hùng

Thành Vinh Bến Thủy đã từng
Trường Thi một thuở không ngừng đấu tranh
Nam Đàn Nghi Lộc liệt oanh
Truông Bồn một thuở thành danh sử vàng

Mười ba thanh niên sẵn sàng
Thông đường cho tuyến sẵn sàng xả thân
Bom Mỹ dội xuống ngàn cân
Cây khô cỏ trụi đất sần vì bom

Đô Lương đỉnh núi cao hơn
Ba ra vậy gọi nước bơm cánh đồng
Anh Sơn trạm bơm Đò Rồng
Sân bay Dừa vang dội chiến công nức lòng

Hôm nay nhà máy thay nòng
Khói lên nghi ngút ven đồng bên sông
Xi măng như suối theo dòng
Đưa đi muôn ngả vui lòng người dân

Con Cuông Phù Mát tĩnh tâm
Kỳ Sơn nắng ấm rì rầm suối reo
Nậm Cắn cửa khẩu cheo leo
Người Kinh người Thái người Mèo hát ca

Quay sang Quỳ Hợp quê nhà
Được mùa đá đỏ thật là đẹp ghê
Quế Phong hùng vĩ đẹp mê
Muôn vàn gỗ quý đi về miền xuôi

Tân Kỳ đẹp lắm ai ơi
Số không cột mốc không nguôi một thời
Ngói cừa sáng đỏ đất trời
Đưa đi muôn ngả ngàn người chuộng ưa

Yên Thành vựa lúa dư thừa
Diễn Châu nhớ lại ngày xưa Mỹ nàng
Dương Vương sơ ý vô vàn
Nỏ thần trao giặc giếng nàng gieo thân

Quỳnh Lưu một thủa đấu tranh
Lúa đạt năm tấn để giành miền Nam
Nghi Lộc nay đã sẵn sàng
Cửa Lò Cửa Hội một làn biển xanh

Về đây tụ hội cùng anh
Biển xanh gợn sóng ôm anh với nàng
Nghệ An quê Bác huy hoàng
Mời bạn đến ngắm biển ngàn non cao.

Con Cuông - Nghệ An
Con Cuông – Nghệ An.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #05

CUNG BUỒN XỨ NGHỆ

Thơ: Nguyễn Nhật

Còn đâu kinh thành tráng lệ
Tôi nhìn chẳng thấy Vạn An
Ngỡ ngàng hồn Mai Hắc Đế
Sầu thương lũ cuốn Nam Đàn

Phượng Hoàng Trung Đô ải trấn
Giờ đây mưa gió mịt mùng
Xuân Hoà trong cơn lận đận
Ông Trời đã phụ Quang Trung

Con Cuông quê nghèo ngập úng
Lam Giang nước chẳng xanh màu
Cả đời siêng năng làm lụng
Mẹ còn sót lại nỗi đau

Chim muông không còn chổ đậu
Chẳng nơi em Thái múa xoè
Người tình phương xa có thấu
Cung buồn Xứ Nghệ ai nghe !

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #06

ANH CÓ VỀ XỨ NGHỆ VỚI EM KHÔNG

Thơ: Hoàng Sông Thu

Anh có về xứ Nghệ với em không
Về với câu ca gừng cay muối mặn
Về với dòng Lam một màu xanh thẳm
Về với giọng quê trọ trẹ đậm ân tình

Anh có về xứ Nghệ với em không
Năm tháng dãi dầu làn da rám nắng
Về với tiếng ru mẹ nuôi em lớn
Với dòng Lam bến vẫn đợi con đò

Anh có về xứ Nghệ với em không
Câu hỏi ấy cứ xoáy vào nỗi nhớ
Da diết gọi mà lòng thầm nhắc nhở
Về với em xứ Nghệ quê mình !

con sông Lam uốn khúc - Nghệ An
con sông Lam uốn khúc – Nghệ An.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #07

CÓ PHẢI EM CÔ GÁI NGHỆ AN

Thơ: Trần Sơn

Có phải em người con gái Nghệ An
Ngang vai xõa mái tóc làn óng mượt
Bờ môi quyện sắc hồng nhung sóng lướt
Ánh mắt ngần trong veo suốt đường tơ

Để từng đêm hiện những giấc mơ chờ
Dẫu hoài bóng lượn lờ ngang trước mặt
Khi vùng dậy hình dáng em vụt mất
Hụt hẫng lòng nếu là thật hay không?

Có phải em đôi má hây ửng hồng
Anh chìm đắm mà trông về em mãi
Dù xa cách nhưng vẫn muốn xích lại
Gữi cho nhau hoa trái ngọt ban đầu

Anh mãi tìm tìm em đã bấy lâu
Em gái nghệ đã vào sâu nỗi nhớ
Yêu dáng ngọc mà lòng anh tan vỡ
Mỗi đêm về Dạ lớ ngớ trong mưa.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #08

XA XỨ NGHỆ

Thơ: Đại Nguyện

Đêm tha hương nghe câu hò xứ nghệ
Chợt nhói lòng trong câu giận mà thương
Thuyền ai xuôi về nơi miền sương khói
Mái chèo khua lớp lớp sóng canh trường

Đêm tha hương ..phòng khuê ..bóng loang tường
Đèn thao thức tâm tư buồn le lói
Giận mà thương thèm lời ai đó hỏi
Ngủ chưa em hay đang thức làm gì

Đêm tha hương lễ ướt đậm bờ mi
Lòng tê buốt nghe câu hò xứ sở
Giận mà thương tiếng lòng ai nức nở
Xứ nghệ mình ơi ..xa cách một miền quê.

Làng Sen Quê Bác - Nghệ An
Làng Sen Quê Bác – Nghệ An.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #09

NGHỆ AN ƠI

Thơ: Nguyễn Hùng

Nghệ an ơi quê mình sao nặng nợ
Bão về nhiều xéo nát vở quê hương
Tháng bảy về tan nát trời thân thương
Cứ ngóng về là thương chi lạ…

Trải bốn mùa quê ta có cả
Đông về mùa trời ngập tràn băng giá
Hạ ngập ngừng nắng cháy oi nung
Thu về mang bão lũ về cùng

Xuân cũng thế mưa vung lạnh giá
Bước chân xa ngập ngùng muôn ngà
Nhớ quê nhà thương mẹ thương cha
Chốn đô thành cuộc sống xa hoa

Thương quê mình đất cằn khô sỏi đá
Yêu quê nhiều mà đành phải đi xa.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #10

XỨ NGHỆ YÊU THƯƠNG

Thơ: Thanh Hà

Nơi ta ghé là nơi ta yêu mến
Xứ Nghệ ơi gửi lại chút luyến lưu
Đâu sông Lam câu ví dặm thân thương
Chừ nỏ biết phương mô mà tìm kiếm….

Ta quay quắt lục tìm trong tiềm thức
Day dứt lòng thương khúc ruột miền Trung
Nghệ An ơi mảnh đất nặng tình đời
Yêu quá đỗi câu gừng cay muối mặn

Nhớ dáng mẹ một đời dầm mưa nắng
Nhớ đồng chiều vắng những cánh cò bay
Nhớ mùa say đưa hương lúa trỗ đòng
Và nhớ mãi bóng hình người em gái

Ta thầm hứa sẽ một ngày trở lại
Dù ngái xa dù cách núi ngăn sông
Ta trở về cho thỏa nỗi nhớ mong
Khắc trong lòng tình xứ Nghệ thân thương…

vườn quốc gia Pù Mát - Nghệ An
vườn quốc gia Pù Mát – Nghệ An.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #11

THANH CHƯƠNG ƠI

Thơ: Nguyễn Hùng

Biết ni anh nỏ về Thanh Chương
Về rồi đi mang theo lòng viễn xứ
Chân bước đi mà lòng do giữ
Hồn để lại thể xác phải mang theo

Đất Thanh Chương đồi núi cheo leo
Người Thanh Chương dù nghèo chẳng khổ?
Chân đi xa hàng trăm cây số
Ngoảnh đầu lại nỗi nhớ nao nao

Ôi mảnh đất yêu mến biết bao?
Nơi lòng người chẳng nơi nào có
Tôi đi xa tâm hồn xin gửi đó?
Xin gửi lại đất trời Thanh Chương!

***Các bạn có thể tham khảo thêm chùm thơ viết về Xứ Nghệ rất là hay bên trang iini.net nữa nhé!

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #12

CHỨA CHAN ĐẤT NGHỆ AN

Thơ: Đạt Trần

Cùng Anh nhé về thăm xứ Nghệ
Tháng 8 rồi sợ trễ gió Lào.
Hướng dương hoa nở lao xao.
Bạtngàn đua sắc đón chào thu sang

Tây sứ Nghệ mênh mang sông suối.
Ốc đảo chè rong ruổi mướt xanh.
Thanh Chương, Pù Mát long lanh
Rừng cây xăng lẻ như tranh họa đồ

Vòng ra biển nhấp nhô xanh biếc
Đảo Lan Châu núi liếc sóng vờn
Thủy triều ríu rít bông lơn
Ngẩn ngơ xứ Nghệ chập chờn mơ Em.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #13
NGHỆ AN YÊU THƯƠNG!
Thơ: Hương Thơ

Em đã về Nghệ An quê anh
Nghe đâu đây ngọt ngào câu ví dặm
Biển Cửa Lò chiều nay chẳng xanh màu xanh thẳm
Mà đỏ hồng cho thắm má giai nhân.

Em đã về đây nghe tiếng gió ru ngân
Xao xác nắng hàng phi lao trong nắng
Biển chiều nay chơi vơi theo ngọn sóng
Em mải miết tìm trên cát dấu chân anh.

Em đã về quê anh một ngày thu rất xanh
Phố phường quê anh giăng giăng làn sương mỏng
Quảng trường Hồ Chí Minh thắp tình yêu cháy bỏng
Truyền thống anh hùng ngàn thuở cũng là đây.

Em đã về thăm phần mộ thơm hương thơm cỏ cây
Làng Trù, làng Sen, ân tình xứ Nghệ
Dòng máu lạc hồng bốn ngàn năm như thế
Chảy trong anh, trong xứ Nghệ yêu thương.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #14

NGHỆ AN – TÌNH ĐẤT TÌNH NGƯỜI

Thơ: Cẩm Thạch Hoàng

Nghe trong tiếng vọng ngàn xưa
Sông Lam – chứng nhân lịch sử
Đi qua bao mùa binh lửa
Tình người sâu lắng, thuỷ chung

Sông Lam – dòng sông mênh mang
Dòng sông xanh từng câu hát
Cánh đồng lúa thơm dào dạt
Đôi bờ sóng vỗ yêu thương

Núi cao, biển rộng mênh mông
Người đi tìm đường cứu nước
Cháu con vâng lời, tiếp bước
Viết thêm trang sử nước nhà

Quê hương, đẹp tựa bài ca
Em thơ tới trường múa hát
Cửa Lò sóng reo dào dạt
Đồng quê náo nức ngày mùa…

Chiêng cồng, đi hội Hang Bua.
Làng quê mừng nông thôn mới.
Thành Vinh, tình yêu vẫy gọi.
Nghệ An – non nước hữu tình.

Núi sông, rừng biển, địa linh
Sinh ra con người hào kiệt
Làng Sen toả hương thơm ngát
Câu ca Vý Dặm ân tình …

Đất trời xứ Nghệ tươi xanh
Ai lên đảo chè, Pù Mát ?
Quảng trường ngân nga câu hát
Nghệ An – tình đất tình người …

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #15
XỨ NGHỆ QUÊ ANH
Thơ: Vô Thường

Em có về anh đất Nghệ An
Nắng chan hương lúa gió đại ngàn
Thuyền lạc bến yêu sông trăng chảy
Đêm vàng đôi lứa ngón tay đan.

Xa xa núi Quyết trắng hoa lan
Ngược dòng sông Lam sắn ngút ngàn
Đồng quê dào dạt cò thẳng cánh
Câu hò ví dặm sống thời gian.

Núi ôm lấy núi đón mây san
Rừng rậm sương đan thú lạc đàn
Nông trường lớp lớp ven sườn núi
Xí nghiệp giăng đầy khói mây tan.

Em có theo về đất Nghệ An
Chẳng giống nơi đâu chẳng phải bàn
Tình người mộc mạc trong nhút mặn
Khách về lưu luyến món tương chan.

Em hãy về anh đất Nghệ An
Thầy anh ưng thuận mẹ đã bàn
Sang xuân hai đứa duyên hữu ý
Lễ hỏi cau trầu chẳng ai can.

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #16
LẮNG ĐỌNG
Thơ: Phạm Trọng Tân

Đi mô rồi lòng cũng gửi về xứ Nghệ!
Mãi nhớ nhung đất mẹ, dạ thiết tha…
Dòng sông Lam lững lờ xuôi ra bể…
Hai bờ xanh, nhè nhẹ vọng tình ca!

Cầu Bến Thủy nối hai nơi nặng nghĩa!
Rừng thông xanh Hồng Lĩnh cứ rì rào…
Vang trên sông, dạt dào câu ví dặm…
Đọng trong ai tình thắm tự thuở nào!

Cầu Yên Xuân kết đôi bờ xanh biếc!
Vọng triền đê tha thiết giọng ru hời…
Nơi đất lành, nuôi chí bền hiếu học…
Đất quê nghèo, khó nhọc những phận đời!

Chiều bình yên, khói lam vờn nắng xế!
Giọng em ngân câu ví lắng bao tình…
Lời “giận thương” đinh ninh lòng lãng tử…
Đọng trong ai một thuở thắm “ta mình”!

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #17
QUÊ HƯƠNG
Thơ: Nguyệt Hoàng

Hôm qua họp tổ Đồng hương
Nghệ An là tỉnh, Đô Lương huyện nhà
Tình quê thân thiết mặn mà
Gặp nhau thăm hỏi chan hoà, mến thân

Người già đã hao mòn dần
Lớp mới thay thế, đa phần trẻ hơn
Xứng đáng tầng lớp cháu con
Nối tiếp truyền thống quê hương Anh hùng

Đô Lương khởi nghĩa đã từng
Đánh tan xâm lược,lẫy lừng chiến công
Truông Bồn, Liệt nữ anh hùng
Mười cô gái trẻ hiến dâng đời mình

Cho nước nhà được hồi sinh
Thông đường xe chạy…Hoà bình về ta
Đã hơn mấy chục năm qua
Dựng bia tưởng niệm, nước nhà biết ơn

Hôm qua họp Tổ Đồng hương
Trên thành phố Cảng thân thương đậm đà
Có cả tiệc mặn nữa mà
Cùng nhau cụng chúc thật là ấm vui…!

Thơ Viết Về Xứ Nghệ Quê Choa #18
(đang cập nhật..)

Các bạn vừa xem qua loạt thơ về Xứ Nghệ Quê Choa mà tôi tổng hợp từ các thi hữu, những bài thơ mới hơn về Xứ Nghệ sẽ được A4Y.ORG cập nhật liên tục và sớm nhất..

Hãy chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc của bạn về Xứ Nghệ Quê Choa ở phần bình luận bên dưới bài viết nhé!..

Subscribe
Notify of
guest
5 Comments
Oldest
Newest
Inline Feedbacks
View all comments
Nguyễn Hùng
Nguyễn Hùng

THANH CHƯƠNG TÌM VỀ
Mời cả nhà lắng nghe và chia sẻ cùng Nguyễn Hùng và Thạch Phạm ạ chúc cả nhà ngày mới tràn đầy năng lượng.

THANH CHƯƠNG TÌM VỀ
Lời Nguyễn Hữu Hùng
Chuyển thể dân ca ví giặm. Phạm Ngọc Thạch
Biểu diễn: Phạm Ngọc Thạch cùng tập thể đoàn dân ca ví giặm thanh xuân

Điệu lời nguyền
Nhớ về nơi ấy dòng lam
Phối bè tốp nam nữ . ( Tình quê hương tha thiết mặn nồng)
Tình quê rạng rỡ ơ hớ
Ngút ngàn trời xanh
Phối bè tốp nam nữ (Tình quê hương tha thiết mặn nồng)
Hương chè, hương bưởi ngát thơm
Phối bè tốp năm nữ.
Tình yêu thương quê hương đất nước…. thiết tha… ngàn năm đất mẹ… yêu…ờ …hơ ơi…
Điệu tứ hoa.
Mẹ ơi… Con đã đi xa bao năm trời nơi xứ lạ
Bao tháng năm nổi trôi nơi quê người luôn nhớ mẹ
Vọng tiếng mẹ ru da diết à ơ hờ ơ…
(Lưu không 2)
Ngày mẹ nuôi con bao vất vả nhọc nhằn
Nhớ thủa ông cha củ khoai và củ sắn
Vất vả gian truân buông chài thả lưới
Kiếm kế sinh nhai năm tháng đã qua
Lên thác xuống ghềnh những khó nhọc mình cha
Nơi ấy quê nhà nỗi chờ mong thầm lặng
Năm tháng lớn khôn con xa nhà đi vắng
Nỗi nhớ thương cha thương mẹ rất nhiều
(Lưu không 4 )
Về lại Thanh Chương ta nhớ lại thủa nào
Khao khát cuộc đời quá nhanh thời trai tráng
Câu nhớ câu thương câu chờ câu đợi
Nhớ mẹ cha, ta phải nhớ về thăm
Ngày tháng dài con nhớ lắm mẹ ơi
Ngày tháng năm trôi xuân về con lại đến
Thắp nén hương lòng kính dâng lên bác
Con nguyện một lòng yêu tổ quốc quê hương.
Điệu ví đò đưa.
Ờ… ơ … ơ… nhớ về đất mẹ Thanh Chương
Ơn sâu nghĩa ơ nặng nhớ thương nhau tìm ơ về
Điệu giận thương.
Ôi quê mẹ mảnh đất Thanh Chương
Nơi quê nhà đang bộn bề thay đổi
Những con người sớm hôm chiều tối
Vẫn hăng say lao động miệt mài
Ôi quê mẹ mảnh đất Thanh Chương
Ôi quê mẹ mảnh đất yêu thương
(Lưu không 2)
Chung một lòng quyết tâm xây dựng
Đưa Thanh Chương lớn từng ngày thay đổi
Để ngày mai ơ hờ…. tươi thắm đep… quê ơ nhà
(Lưu không 2)
Nghĩ về mẹ càng thêm yêu thương
Nơi quê mẹ ngày đêm con nhớ mong
Nơi tha hương con từng ngày mong đợi
Yêu Thanh Chương qua từng câu hát
Ví giặm ngân vang ơ hờ…. con lại nhớ quê ơ nhà…
Hết

Thi Hà
Thi Hà

EM NHỚ ĐÓN ANH NHA
( Mến tặng các bạn nữ thi nhân xứ Nghệ )

Anh đã từng trải nghiệm sống nhiều nơi
Nỏ có nơi mô yêu bằng xứ Nghệ
Dòng sông Lam từ ngàn xuôi ra bể
Chở câu hò da diết ” GIẬN MÀ THƯƠNG ”

Nhớ tương Nam Đàn với nhút Thanh Chương
Cái vị ngọt chua răng mà khó tả
Càng cảm phục các mạ , bà , em , ả *
Cần mẫn , tảo tần một nắng hai sương

Anh đã từng qua thăm huyện Đô Lương
Nơi Truông Bồn đã đi vào lịch sử
Trong đạn bom những thanh niên nam nữ
Đã quên mình vì Tổ Quốc hi sinh

Xứ Nghệ thân thương sâu nặng nghĩa tình
Quê hương Bác Hồ danh nhân thế giới
Công ơn Người như núi cao vời vợi
Tô điểm rạng ngời hai tiếng : Việt Nam

Đã lâu rồi chưa có dịp vào thăm
Xứ Nghệ chắc chừ đổi thay mới lạ ?
Mỗi lần nhắc răng mà xao xuyến rứa
Hẹn hôm vào…Em nhớ đón anh nha !

* ả : tiếng Nghệ An là chị
07/8/2020
Thi Hà

Vinh Thùy
Vinh Thùy

Đón anh về thăm quê hương em xứ Nghệ
Hạ qua rồi bể *vẫn thế nha anh
Tắm mát rồi anh sẽ được đãi chè xanh
Với cu đơ kẹo ngọt thanh cổ họng !

Lê Dũng
Lê Dũng

VỀ VỚI VÍ GIẶM.

Theo ví giặm anh về với quê em
Nghe sông Lam hát trong chiều nắng tỏa
Đất với người ngàn đời nay mãi vậy
Mộc mạc chân thành, từ tốn bao dung

Nghe ví giặm anh về với miền Trung
Đêm quê em sóng ru bờ cát trắng
Câu dân ca ai hát sao sâu lắng
Có vị mặn mòi, của gió biển chiều nay

Về với em miền muối mặn gừng cay
Những bàn tay đi lên từ gian khó
Đất địa linh sinh anh hùng hào kiệt
Như trái tim hồng, lan mạch máu muôn nơi

Xứ Nghệ ơi! Hoa nở từ trong cát
Rát bỏng gió Lào, vẫn thơm ngát hương đưa
Mẹ sinh em đất như người chung thủy
Anh yêu quê mình, như yêu chính quê anh

Xứ Nghệ thân thương, anh nỏ về răng biết
Khi về rồi lòng nỏ muốn rời xa.

Lê Dũng.
17/06/2020.

Nguyễn Đình Ánh
Nguyễn Đình Ánh

VINH

Có lần đến với Vinh hình như thấy
trăng rơi Sông Lam
vương cầu Bến Thủy
dịu dàng phố
bồng bềnh xe
ngược Nam Đàn
cồn cào câu ví
xuôi Cửa Lò
biển hát mênh mang.
Một ngày xuôi ngược Nghệ An
đêm trọ Vinh hỏi bao nhiêu tuổi
Lam giang cười bối rối
Núi Quyết sừng sững lặng thinh
Chỉ những con đường đang rong ruổi
phố xá hát cười mải mê
biết phố chưa già…
Yêu một chiều bóng ngã sân ga
Chia tay Vinh trong tiếng còi tàu vang réo rắt
Vinh nhỏ dần xa vời trong tầm mắt
Bao năm …bao năm không trở lại bao giờ…
Vinh giờ có còn như một bài thơ?
Dòng Lam xưa đục trong ai biết
Chỉ nhớ diết da đôi mắt biếc
Đêm trọ Vinh thao thức năm nào…
Mơ thêm lần chạm vào Vinh.

Nguyễn Đình Ánh