Loạt Thơ Buồn Viết Về Tình Yêu Rất Hay, Đọc Xong Thấy Đồng Cảm

Xin gửi đến độc giả những bài thơ buồn viết về tình yêu đôi lứa rất là hay, khi đọc qua bạn sẽ thấy sự đồng cảm, thấy hình ảnh buồn của mình trong đó. Chúng tôi chia sẻ những vần thơ buồn này nhầm chia sẻ nỗi buồn tình yêu cùng bạn..

  1. Nhớ Nhau Hoài – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  2. Hãy Cố Tìm Quên – Lục bát: Cỏ Hoang Tình Buồn
  3. Chia Thương – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  4. Tình Như Chiếc Lá Rơi – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  5. Giã Từ – Thơ: Nguyễn Anh Thư
  6. Lối Cũ – Thơ: Nguyễn Anh Thư
  7. Đắp Mộ Cuộc Tình – Thơ: Dại Khờ
  8. Vĩnh Biệt Anh – Thơ: Dại Khờ
  9. Vụn Vỡ – Thơ: Dại Khờ
  10. Duyên Mình Lỡ – Thơ: Dại Khờ
  11. Chỉ Là Thoáng Qua – Thơ: Dại Khờ
  12. Tình Lỡ – Thơ: Dại Khờ
  13. Em Đi Tìm Anh – Thơ: Dại Khờ
  14. Trả Lại Anh – Thơ: Dại Khờ
  15. Buông – Thơ: Dại Khờ
  16. Đêm Nhớ Người Dưng – Thơ: Thổ Địa
  17. Đường Tình Đôi Ngã – Thơ: Chuyên Tạ
  18. Chia Tay – Thơ: Chuyên Tạ
  19. Em Muốn Mượn Bờ Vai – Thơ: Chuyên Tạ
  20. đang cập nhật..
  21. Bình Luận Của Bạn Đọc

chùm thơ buồn viết về tình yêu
chùm thơ buồn viết về tình yêu (ảnh: internet)

Hãy đọc chậm rãi để cảm nhận cái hay, cái buồn của những bài thơ này bạn nhé..

chút buồn trong em
nhớ nhau hoài.

#01

NHỚ NHAU HOÀI – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Vắng nhau rồi lòng mòn mỏi héo hon

Con đường cũ chẳng còn ai bước tới

Chuyện tình yêu muôn đời đâu có tội

Lá chết nhiều chẳng phải lỗi mùa Thu.

Dòng sông xưa sương phũ kín mịt mù

Thuyền quên bến mang lời ru trôi mãi

Đã bao năm miệt mài không quay lại

Như chúng mình ngang trái đã lìa đôi.

Dù còn thương nhưng ngược lối xa rồi

Em thầm sống đơn côi buồn man mác

Dở dang duyên đâu khác chi phận bạc

Cay đắng buồn…vỡ nát cả buồng tim.

Không còn nhau em vẫn mãi kiếm tìm

Nhưng gian khó như mò kim đáy biển

Sóng nhấp nhô con thuyền vừa ẩn hiện

Nhưng tiếc thay chẳng lưu luyến bến bờ.

Lòng ngậm ngùi ngồi nhớ viết vần thơ

Mà nước mắt…chực chờ rơi trên giấy

Tình trong em luôn đong đầy đến vậy

Không còn anh nhưng vẫn thấy nhớ hoài.


cô gái buồn 1 mình
cô gái buồn 1 mình.

#02

HÃY CỐ TÌM QUÊN – Lục bát: Cỏ Hoang Tình Buồn

Người đi tình cũng quên về

Bao năm trôi giữa nhiêu khê cuộc đời

Lòng buồn lệ mãi thầm rơi

Bởi anh không nhớ một thời mình yêu.

Em anh kỷ niệm thật nhiều

Đếm bao nhiêu nhớ bấy nhiêu giọt sầu

Bây giờ biết phải về đâu?

Khi người thương rút ván cầu phụ nhau.

Sao anh phụ khó tham giàu

Gây chi bao cảnh thương đau oán thù

Không còn nhớ những lời ru

Riêng em mãi gọi cho dù không duyên.

Ván kia nay đã đóng thuyền

Em thầm trách phận thuyền quyên lỡ làng

Duyên mình không trọn…vỡ tan

Đành cam chịu nước mắt tràn bờ mi.

Buông tay thôi chớ níu ghì

Đường tình ngược lối giữ chi thêm buồn

Em về kinh kệ mõ chuông

Đường tu khổ hạnh…bắt nguồn từ đây.

Quên đi ngày tháng đọa đày

Cùng bao chua chát đắng cay buồn rầu

Em đào huyệt mộ chôn sâu

Chấp tay niệm Phật…nguyện cầu bình an.


cô gái buồn cùng hoa tím
chia ly tình buồn..

#03

CHIA THƯƠNG – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đời đớn đau khi không tròn gối mộng

Vắng nhau rồi lòng bỗng thấy chơi vơi

Đã sống chung hết phân nửa cuộc đời

Bao chua chát nổi trôi đều chẳng thiếu.

Nhưng giờ đây em phải đành cam chịu

Ôm tình buồn mới thấu hiểu niềm đau

Giống như hoa khi phấn nhạt phai màu

Bao ong bướm chen nhau rồi cũng hết.

Trong tình yêu đi lệch đường mỏi mệt

Thương dù nhiều đoạn kết cũng sầu bi

Nếu mất nhau…đừng suy nghĩ điều gì

Duyên không nợ! đời nhiều khi thế đó.

Nhìn hoàng hôn lá vàng rơi trước ngõ

Rồi bay theo cơn gió chuyển giao mùa

Nhớ ngày nào hai đứa đứng dưới mưa

Anh thầm bảo nhớ chừa câu chia biệt.

Nhưng giờ đây những thiết tha da diết

Không còn chi…đành phải biệt ly tình.


cô gái buồn bã
cô gái buồn bã..

#04

TÌNH NHƯ CHIẾC LÁ RƠI – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Nhìn lá vàng rơi rụng xuống dòng sông

Rồi trôi nổi bềnh bồng theo nước cuốn

Giống em anh biết rằng tình yêu muộn

Nhưng vẫn mơ và ước muốn không rời.

Thương yêu này như chiếc lá vàng rơi

Lơ lửng rớt giữa đất trời không hướng

Anh với em tình vấn vương vay mượn

Nào phải đâu đã vướng nợ nhau cùng.

Dù bao lần mình cũng bước về chung

Hay những lúc ngồi cùng bên góc phố

Bởi không may đường vào yêu lắm khổ

Đành ôm thương rồi đắp mộ chôn tình.

Cuộc đời mình đâu phải chỉ bình minh

Mà chẳng thiếu lúc nhìn hoàng hôn tắt

Đừng trách nhau bởi xa lòng cách mặt

Khi chia thương tim se thắt ngậm ngùi.


cô gái buồn dạo trong rừng
em về lại với tháng ngày buồn tủi..

#05

GIÃ TỪ – Thơ: Nguyễn Anh Thư

Thế là hết mình chia tay anh nhé

Em trở về trong lặng lẽ cô đơn

Đêm từng đêm gặm nhấm nỗi tủi hờn

Tình hờ hững như mây vờn gió núi

Em về lại với tháng ngày buồn tủi

Con đường khuya chỉ lầm lũi một mình

Thuyền hoa Người chẳng đợi gót chân xinh

Em hẫng hụt trước cuộc tình vụn vỡ

Đã nguyện ước mà chẳng thành duyên nợ

Trời ghen hờn làm dang dở kiếp hoa

Đọc dòng tin giọt châu chảy nhạt nhoà

Lòng se lạnh…tình đôi ta đã hết

Em buồn lắm ….Bạn lòng ơi có biêt ?

Con tim này còn da diết chênh chao

Nhớ về ai những kỉ niệm ngọt ngào

Đành nén chặt ….vùi chôn vào quên lãng.


cô gái buồn ngồi 1 mình
nhớ về ai đau nói cả tim hồng..

#06

LỐI CŨ – Thơ: Nguyễn Anh Thư

Đã lâu rồi mà em chẳng thể quên

Tình một thuở vẫn như nêm trong dạ

Em nhẹ bước giữa dòng đời hối hả

Nhớ về ai đau nhói cả tim hồng

Đã lâu rồi em vẫn đợi vẫn trông

Lòng se lạnh khi mùa đông chợt đến

Mối tình đầu, thuyền xưa chưa về bến

Để bây giờ bến đợi ….đến ngàn năm

Lối cũ xưa nay mình em về thăm

Vẫn cồn cào theo tháng năm khờ dại

Con đường nhỏ em cứ đi tìm mãi

Biết nơi nào anh gửi lại tình yêu…

Ai bên anh thay em hái sao chiều

Lời ca ngọt …Nhớ nhiều …anh có hát

Em đứng lặng thấy lòng mình đắng chát

Chiều hạ buồn …tím ngắt nửa vần thơ

Con tim em cho biết đến bao giờ

Xoá tên anh để mơ về duyên mới

Anh biết không ? Vì lòng em vẫn đợi

Bóng người xưa về nối sợi tơ hồng

Chiều hạ buồn em thả bước thong dong

Đời nghiêng ngả để lòng thêm cuộn sóng

Trời hờn ghen sinh hồng nhan phận mỏng

Nên con tim đã cửa đóng then cài.


cô gái buồn nhìn ra biển
bỏ lại em với những chiều thương nhớ..

#07

ĐẮP MỘ CUỘC TÌNH – Thơ: Dại Khờ

Anh đi rồi bỏ lại những hoang liêu

Bỏ lại em với những chiều thương nhớ

Mình gặp nhau là duyên nhưng chẳng nợ

Nên kiếp này đành lỡ một trời yêu

Anh đi rồi em buồn biết bao nhiêu

Nhìn chiếc lá bay vèo qua ngưỡng cửa

Ngỡ bước chân anh về như đã hứa

Bỗng tim khờ không ai cứa mà đau

Giá như mình chưa hề biết về nhau

Thì có lẽ em không sầu như thế

Giá không yêu thì bây giờ có lẽ

Không bận lòng khi kẻ ở người đi

Anh buông tay em níu giữ được gì

Nên đành khép mối tình si trọn kiếp

Chúc cho anh bên người xây mộng đẹp

Đoạn đường này em bước tiếp mình em.


cô gái buồn nhìn về xa xăm
cầu cho anh vui vẻ bên thế giới ấy..

#08

VĨNH BIỆT ANH – Thơ: Dại Khờ

Vậy là hết từ đây mình cách biệt.

Anh đi rồi mãi miết chẳng còn vui.

Một tuổi xuân nay đã bị chôn vùi.

Nơi lòng đất anh ngậm ngùi lạnh giá.

Ở trần gian giờ em thành xa lạ.

Một kiếp người sao vội vã qua nhanh.

Em giữ đây chút kỷ niệm ngọt lành.

Sẽ nhớ mãi nhớ về anh ngày đó.

Ngày hai đứa hay chuyện trò to nhỏ.

Giờ anh đi anh bỏ lại em rồi.

Thế giới này em lạc lõng người ơi.

Anh yên nghỉ về nơi miền cực lạc..

Đời phù du kiếp người sao quá bạc.

Để lá vàng khóc mất mát lá xanh.

Hãy ngủ ngon mơ một giấc mộng lành.

Thế giới ấy cầu cho anh vui vẻ..


cô gái buồn vì tình yêu
sẽ quên người.. một kẻ khiến em đau..

#09

VỤN VỠ – Thơ: Dại Khờ

Anh biết không đêm nay sương xuống lạnh

Bước một mình bên cạnh chẳng có ai

Đèn hiu hắt hàng cây đổ bóng dài

Mà em ngỡ như người đang chung bước

Cố níu tay mà không sao nắm được

Anh đâu rồi sao chẳng bước cùng em

Ngày xưa đó ta hứa hẹn thề nguyền

Giờ sao anh nỡ quên đi tất cả

Bỏ mặc em giữa dòng đời nghiệt ngã

Với cuộc tình đã vụn vỡ nát tan

Trái tim em giờ cũng đã hoang tàn

Lối hẹn xưa nay lá vàng giăng kín

Mỗi khi buồn em vẫn hay tìm đến

Chẳng phải vì lưu luyến bóng hình anh

Mà đến đây gom lại mảnh vỡ tình

Để tự nhắc bản thân mình mạnh mẽ

Mỗi con đường đều có nhiều ngã rẽ

Đường tình yêu thì cũng sẽ vậy mà

Với em giờ anh là kẻ lạ xa

Như bao người lướt qua thôi anh nhé

Em sẽ sống sẽ luôn cười vui vẻ

Sẽ quên người một kẻ khiến em đau

Sẽ tìm ai để yêu lại từ đầu

Yêu nhiều hơn ta yêu nhau ngày đó.


cô gái buồn với tóc dài bay bay
Môi em cười nhưng mi còn ngấn lệ..

#10

DUYÊN MÌNH LỠ – Thơ: Dại Khờ

Em gửi buồn vào sâu nơi đáy mắt

Che giấu rồi anh nào phát hiện ra

Em vẫn vui vẫn cười nói đấy mà

Nên ai biết phía sau là mặn chát

Bao yêu thương đã âm thầm góp nhặt

Đắng cay u sầu cũng đặt nơi tim.

Lòng dù đau nhưng vẫn cứ im lìm

Cố diễn hết những thước phim hạnh phúc

Thoáng nghĩ suy nhói lên nơi lồng ngực

Bóng hình người chưa phút chốc nào phai

Chọn cô đơn đi hết tháng ngày dài

Nên đành diễn kiếp bi hài như thế

Môi em cười nhưng mi còn ngấn lệ

Trước mắt người đời mặc kệ bước đi

Nhưng mỗi đêm ký ức lại thắt ghì

Mai sống thật với những gì mình có

Diễn trước người thật sự là rất khó

Nhưng em quen với việc đó rồi anh

Lời cảm ơn xin gửi đến người tình

Nhờ điều đó em biết DUYÊN MÌNH LỠ.


cô gái cô đơn
Dứt tình rồi kẻ tồi tệ là em???

#11

CHỈ LÀ THOÁNG QUA – Thơ: Dại Khờ

Vắng em rồi anh có thấy buồn không

Khi đêm đến có thấy lòng nhói buốt

Anh còn nhớ những gì ta có được

Hay quên rồi như một giấc chiêm bao

Anh nhớ không những kỉ niệm ngọt ngào

Mà mình đã lỡ trao nhau ngày đó

Tháng bảy mưa ngâu đã về qua ngõ

Người vô tình xem nó chỉ thoáng qua

Chia tay rồi anh có thấy xót xa

Hay với anh tình chỉ là cơn gió

Đến rồi đi nhạt chút thì buông bỏ

Tựa trò đùa bé nhỏ của thế nhân

Xa nhau rồi anh liệu có bận tâm

Khi thấy em phải âm thầm nuốt lệ

Hay anh chỉ thờ ơ và mặc kệ

Dứt tình rồi kẻ tồi tệ là em.


cô gái ngồi trong rừng cây buồn
tạm biệt anh mối tình từ kiếp trước..

#12

TÌNH LỠ – Thơ: Dại Khờ

Chút suy tư sao lòng buồn đến thế.

Giữa dòng đời dâu bể những ngược xuôi.

Tưởng có anh em hạnh phúc bên đời.

Nào ngờ trước duyên trời không chung lối.

Em yêu anh tim này không giả dối.

Phút yếu lòng em lạc lối về đâu.

Còn mình em ôm trọn mảnh trăng sầu.

Anh cất bước bỏ nhịp cầu đổ gãy.

Nước mắt rơi chắc gì anh nhìn thấy.

Một nỗi buồn sâu tận đáy con tim.

Hạnh phúc kia anh hãy cứ đi tìm.

Em buông bỏ không đắm chìm thể xác..

Dù sau này anh yêu thương người khác.

Đừng vô tình để lạc mất hương yêu.

Em nhớ anh chắc sẽ nhớ rất nhiều.

Nhưng chập nhận đường chiều riêng cất bước..

Tạm biệt anh mối tình từ kiếp trước.

Anh sống vui và mãi được bình an.

Bên đời anh mây trải cánh hoa ngàn.

Một mái ấm ngập tràn trong hạnh phúc.


cô gái xinh đẹp buồn lang thang
Em đi tìm ký ức những ngày qua..

#13

EM ĐI TÌM ANH – Thơ: Dại Khờ

Em đi tìm nơi góc quán thân quen

Tìm dư vị đôi môi mềm ngày đó

Hỏi lý trí vì sao tình tan vỡ

Tìm bóng anh trong nỗi nhớ nhạt nhòa

Em đi tìm ký ức những ngày qua

Tim đau nhói như vỡ òa lồng ngực

Anh là kẻ khiến lòng em náo nức

Hơi ấm còn vẫn một mực đi sao

Anh có nghe trong tiếng gió thét gào

Sự uất nghẹn dâng trào lên khóe mắt

Nhìn cảnh cũ mà nỗi đau góp nhặt

Góc quán buồn hiu hắt mỗi mình em.


cô gái xinh đẹp nghe nhạc buồn
Chúc anh có những tháng ngày hạnh phúc..

#14

TRẢ LẠI ANH – Thơ: Dại Khờ

Trả lại anh hết những gì đã có

Trả cho người bao thương nhớ từng trao

Trả lại anh mộng ước thưở ban đầu

Trả cho hết những ngọt ngào say đắm

Trả lại anh bao đêm dài thức trắng

Và những dòng tin nhắn đẫm yêu thương

Trả lại anh những trách móc giận hờn

Từ ngày mai người thương thành người lạ

Em xin lỗi vì những ngày qua đã

Không kiềm lòng mà vội vã yêu thương

Để giờ đây khi chẳng thể chung đường

Tình ly biệt gieo đau buồn trọn kiếp

Còn chút gì em xin đem trả hết

Hãy mỉm cười mà bước tiếp cùng ai

Đừng nhớ em đừng nhớ đến chốn này

Chúc anh có những tháng ngày hạnh phúc.


cô gái 1 mình đi ra biển
Cứ đùa vui và cười nhạt nhìn đời..

#15

BUÔNG – Thơ: Dại Khờ

Anh biết không ngày anh bước ra đi

Theo người ấy tìm những gì anh muốn

Để cho em mang tổn thương quá lớn

Vì mảnh tình đã vỡ vụn nát tan

Nhìn anh đi em chẳng thể cản ngăn

Tay không níu dù trong lòng muốn giữ

Cố gượng cười mà nghe tim vụn vỡ

Quay lưng đi trong nức nở nghẹn ngào

Anh đi rồi còn em với niềm đau

Với tổn thương hằn sâu trong đôi mắt

Và niềm tin trong em giờ vỡ nát

Tình ngày nào thành vết cắt trong tim

Em tự nhủ em sẽ cố để quên

Mà sao vẫn kiếm tìm hình bóng ấy

Em trách mình sao Dại Khờ đến vậy

Tình tan rồi còn níu lại làm chi

Rồi sau bao nhiêu ngày tháng qua đi

Em vẫn thế chẳng có gì đổi khác

Môi mỉm cười giấu nỗi buồn trong mắt

Cứ đùa vui và cười nhạt nhìn đời

Rồi một ngày giống như mọi ngày thôi

Em đã gặp được người thương em nhất

Dù anh ấy có phần nào ngây ngốc

Nhưng thương em rất chân thật anh à

Em vốn nghĩ chỉ là phút vui đùa

Vì em sẽ chẳng bao giờ yêu nữa

Khi niềm tin đã một lần đổ vỡ

Thì làm sao còn tin ở chữ tình

Nhưng con tim em thấy thật yên bình

Bên anh ấy em thấy mình nhỏ bé

Em thấy mình được quan tâm chia sẻ

Được cười đùa vui vẻ chẳng nghĩ suy.


ảnh cô gái buồn trong đêm
Từng đêm buồn lau giọt nước mắt rơi ..

#16

ĐÊM NHỚ NGƯỜI DƯNG – Thơ: Thổ Địa

Đêm khuya rồi thành phố đã ngủ say

Chỉ còn lại ánh trăng gầy soi bóng

Chuông chùa điểm nghe từ xa vang vọng

Khiến tình si tựa biển sóng cuộn trào

Anh bây giờ có đang ngắm trăng sao

Hay người đã chìm vào trong giấc ngủ

Bầu trời đẹp với muôn ngàn tinh tú

Nhưng vắng anh nên chẳng đủ diệu kì

Đêm ngủ rồi bởi sợ cảnh chia ly

Cảnh đưa tiễn…người níu ghì…kẻ bước

Tình yêu đó dẫn ta về lối ngược

Giữa ngã đường nhìn sau trước hoang liêu

Có phải chăng em lầm tưởng quá nhiều

Nghĩ tình đẹp nên hoài thêu mộng ảo

Rồi duyên vỡ ánh mắt nhìn ngơ ngáo

Mới sang thu mà giông bão ùa về…

Đêm khuya rồi thành phố đã ngủ mê

Em thao thức bởi câu thề vụn vỡ

Lòng chẳng muốn vay ân tình tạm bợ

Sao người đành gieo chữ nhớ rồi đi…


cô gái buồn
Hãy buông tay để tìm lấy yên bình..

#17

ĐƯỜNG TÌNH ĐÔI NGẢ – Thơ: Chuyên Tạ

Hết thật rồi chúng mình đã xa nhau

Chỉ còn lại những gam màu kí ức

Giấc mơ ấy đã không thành sự thực

Kỉ niệm xưa mãi rưng rức trong lòng

Kể từ giờ bỏ huyễn hoặc đợi mong

Dù trăn trở bởi thiếu vòng tay ấy

Nếu ta mãi nhớ thương thì cũng vậy

Hãy buông tay để tìm lấy yên bình

Qua đêm dài rồi cũng đến bình minh

Thời gian sẽ xóa mờ hình bóng cũ

Sống vui vẻ tâm không còn ủ rũ

Như gốc cây bỗng ươm nụ nẩy chồi

Coi bình thường không duyên nợ thế thôi

Con thuyền đã lạc trôi về phương khác

Hoàng hôn tím sóng tình xô dào dạt

Em lặng thầm nghe man mác chiều buông.


cô gái xinh với mái tóc bay lưa thưa che mặt
Em lặng lẽ đứng nhìn anh quay bước …

#18

CHIA TAY – Thơ: Chuyên Tạ

Dấu yêu à tình mình quá mong manh

Em lặng lẽ đứng nhìn anh quay bước

Muốn giữ mãi nhưng sao làm không được

Đành đứng im để mộng ước xa rời

Từng đêm buồn lau giọt nước mắt rơi

Bên hiên vắng đếm sao trời hoang hoải

Thầm ước muốn một ngày anh trở lại

Nối yêu thương như một dải lụa hồng

Dấu yêu à anh hỡi có nhớ không

Sao có thể quên ân nồng ngày cũ

Em thao thức bao đêm rồi không ngủ

Xót xa đau trăn trở nụ hôn đầu

Những ngọt ngào xưa ấy có còn đâu

Sao rơi mãi giọt sầu trên mi mắt

Sợi thương nhớ bây giờ em gom nhặt

Kể từ đây chôn chặt trái tim khờ

Tự nhủ lòng tình cũng chỉ là mơ.


cô gái mặc áo dài trắng xinh đẹp
Em muốn mượn bờ vai..

#19

EM MUỐN MƯỢN BỜ VAI – Thơ: Chuyên Tạ

Người dưng à em muốn mượn bờ vai

Để dựa dẫm con đường dài phía trước

Chắc đây cũng chỉ là niềm mơ ước

Chẳng bao giờ có được phải không anh

Chỉ mong sao cuộc sống mãi yên lành

Và chia sẻ những chân thành em có

Để mỗi bước ta về chung lối nhỏ

Nép vào anh tránh ngọn gió vô tình

Mỗi đêm về cùng dệt giấc mơ xinh

Em gửi gắm trái tim mình nơi ấy

Và mỗi sáng hai chúng mình thức dậy

Dựa vai anh em cảm thấy ấm lòng

Dấu yêu à anh có nhớ em không

Mùa hạ đến cánh phượng hồng rực rỡ

Tiếng ve khóc khiến lòng em nức nở

Xót xa buồn chữ duyên nợ đa mang

Bình minh lên soi một dải nắng vàng

Chỉ còn lại giấc mơ hoang buồn bã

Bờ vai ấy bây giờ cho người lạ

Em nơi này mắt lã chã hạt rơi.

#20

(đang cập nhật..)

***Tham khảo thêm từ trang web iini.net:

Các bạn vừa xem qua những bài thơ buồn viết về tình yêu, hi vọng bạn sẽ thấy sự đồng cảm qua những bài thơ này..

1 thought on “Loạt Thơ Buồn Viết Về Tình Yêu Rất Hay, Đọc Xong Thấy Đồng Cảm”

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top