Chùm thơ ngắn Khóc Thầm vì tình dang dở, giọt lệ buồn nức nở

Tuyển chọn những bài thơ ngắn với chủ đề Khóc Thầm vì tình dang dở thật hay và cảm xúc. Chùm thơ viết cho nỗi nghẹn ngào, những giọt lệ nức nở rất muốn được ai đó chia sẻ cùng mình..

  1. Ngược Lối Về Chung – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  2. Hãy Khóc Đi Em – Thơ: Phạm Thùy Dung
  3. Nhắn Với Anh – Thơ: Hoa Hồng Gai
  4. Tình Phủ Rêu Phong – Thơ: Mỹ Điệp
  5. Kỷ Niệm Một Lần Đau – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  6. Khóc Duyên – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  7. Ai Rồi Cũng Khóc – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  8. Tiếng Lòng Than Thở – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  9. Lỡ Duyên – Thơ: Cỏ Hoa Tình Buồn
  10. Hết Thật Rồi Anh – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  11. Khóc Phận – Thơ: Nguyễn Triệu
  12. Mưa Lòng – Thơ: Lê Tuấn
  13. Khóc Phận – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  14. Khóc Thầm – Thơ: Đoàn Thị Tiếp
  15. Nước Mắt Không Màu – Thơ: Thanh Hà Nguyễn
  16. Giận Hơn Vu Vơ – Thơ: Nguyễn Thuận Thành
  17. Em Cũng Là Người – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  18. Góc Vắng Khóc Thầm – Thơ: Lê Nguyễn
  19. Đêm Trăng Trở – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  20. Ngược Lối Về Chung 2 – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
  21. đang cập nhật..
  22. Bình Luận Của Bạn Đọc

Khóc thầm vì tình dang dở
Khóc thầm vì tình dang dở.

Những vần thơ khóc 1 mình, khóc thầm lặng lẽ dưới đây hi vọng sẽ đồng cảm và phần nào đó chia sẻ, nói hộ nỗi lòng giùm bạn..

buồn khóc nhớ về anh
buồn khóc nhớ về anh.

#01

NGƯỢC LỐI VỀ CHUNG – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em ngược đường thì anh cũng rời xa

Buông câu nhớ đậm đà đâu còn nữa

Trách nhau chi…vì anh vừa thất hứa

Làm đò tình trôi nổi giữa dòng sông.

Ôm nỗi đau! em cất bước theo chồng

Rồi bật khóc ngồi trông người năm cũ

Mình mất nhau cho dù em vong phụ

Nhưng tại anh tình không đủ dạt dào.

Hãy trách mình duyên số lắm lao đao

Làm nước mắt tuôn trào theo mi đọng

Anh đừng đem tấm lòng ra đánh bóng

Bởi dở dang…hi vọng cũng bằng thừa.

Bước ngập ngùng em đi với cơn mưa

Đường yêu lạc tình thừa duyên đã lỗi

Mình nhớ nhau muôn đời không có tội

Nhưng đau buồn bởi lạc lối câu duyên.


em buồn khóc vì ai
em buồn khóc vì ai.

#02

HÃY KHÓC ĐI EM – Thơ: Phạm Thùy Dung

Thơ: Phạm Thùy Dung

Nếu muốn khóc, khóc đi em cho thoả

Đừng gồng mình tỏ vẻ chẳng làm sao

Em khóc đi theo dòng lệ tuôn trào

Bao đau khổ nhanh trôi vào quên lãng.

Rồi tất cả sẽ trở thành dĩ vãng

Chuyện ngày qua như một thoáng mây bay

Hợp rồi tan theo định số an bài

Em phải hiểu, không gì là mãi mãi!

Em hãy khóc, bởi em là phận gái

Giọt mưa sa biết đâu đấy… dập vùi

Như lục bình theo con nước trôi xuôi

Đời vốn thế, đừng gượng cười chua chát.

Và em thấy ngày mai rồi sẽ khác

Bình minh lên, gió nhẹ hát bên đời

Khẽ mĩm cười điểm lại chút son môi

Qua bão tố, đời vui hơn em nhé!

Rồi có người đến bên em thật khẽ

Nhẹ nhàng hôn lên khoé mắt lệ buồn

Lau khô dần giọt sầu thấm mi vương

Sẽ xoá hết những đau thương ngày cũ!


em khóc nghẹn vì anh
em khóc nghẹn vì anh.

#03

NHẮN VỚI ANH – Thơ: Hoa Hồng Gai

Thơ: Hoa Hồng Gai

Ta đã yêu nhau từ khi mới lớn lên

Nhưng cha mẹ của hai bên đều cấm

Em sầu tủi khóc thầm cho duyên phận

Thân héo gầy lệ tuôn thấm bờ mi !

Rồi tiền tuyến gọi anh bước ra đi

Vì nghĩa vụ xuân thì xin gác lại

Qua ngày tháng dãi dầu anh từng trãi

Em canh trường thương nhớ mãi tình ta.

Rồi một hôm được nghỉ phép thăm nhà

Ươm duyên thắm mình đơm hoa kết trái

Rồi song thân hai bên vui qua lại

Lễ thành hôn tình nhân ngãi dầy thêm.

Tưởng yêu thương là sẽ được êm đềm

Ai có biết anh vui miền bến lạ

Anh buông những lời yêu rất hoa lá

Đến bên người anh đổi cả tình thân.

Em thôn quê mãi chăm lo tảo tần

Anh khăn gói vui theo nhân tình mới

Vợ con đã làm gì gây nên tội

Mà anh đang tay gây nỗi chia ly ?

Nhắn với anh rằng chẳng phải nghĩ suy

Tình héo úa lệ bờ mi đã cạn

Anh bên đó sống cùng người thanh thản

Con em ngoan nên chẳng oán trách gì !


em khóc thầm lặng lẽ anh nào biết
em khóc thầm lặng lẽ anh nào biết.

#04

TÌNH PHỦ RÊU PHONG – Thơ: Mỹ Điệp

Thơ: Mỹ Điệp

Cuộc tình lỡ.. Em khóc thầm trăn trở

Ta không duyên.. nhưng vẫn nợ kiếp này

Dẫu biết xa ..tình vuột khỏi tầm tay

Sao cay đắng..đọa đày mãi thân xác

Tình hai đứa .. tựa bèo mây trôi dạt

Trái tim đau .. đến vỡ nát vô hồn

Phải cam đành.. tìm cách để vùi chôn

Cố quên lãng .. xóa mòn niềm thương nhớ

Mượn bút mực.. viết vần thơ muôn thuở

Gửi vào dòng..những món nợ của mình

Nén buồn đau..khóc duyên phận điêu linh

Gom giọt lệ ..phủ lên tình dang dở

Ông trời hỡi.. kiếp này con xin nợ

Chuyện đá vàng.. đành hẹn lở kiếp sau

Phận hồng nhan .. má thắm đã phai màu

Cố buông bỏ.. những đau thương ngày cũ.


em sẽ khóc 1 lần rồi thôi
em sẽ khóc 1 lần rồi thôi.

#05

KỶ NIỆM MỘT LẦN ĐAU – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Khóc một lần! không khóc nữa đâu anh

Bởi thương nhớ mộng lành đang tan vỡ

Trách chi nhau những vần thơ không nợ

Đang oằn lưng…gánh nhớ giữa chợ đời.

Hạ đang về chắc phượng cũng buồn rơi

Mình hết giữ những lời thương có cánh

Hãy chôn sâu tiếng yêu vào huyệt lạnh

Cho thiên thu không thấy cảnh bạc tình.

Tiếng côn trùng giữa tĩnh mịch nín thinh

Ôm đau đớn riêng mình trong đêm vắng

Cứ thở than mong vầng Trăng chóng lặn

Chờ dang tay…ôm giọt nắng trong ngày.

Tình chúng mình…đang gãy đổ từ đây

Thôi nhung nhớ đừng thở dài nuối tiếc

Cuối trang thơ hãy viết câu đoạn tuyệt

Rồi quên đi thời tha thiết chung đường.


giọt lệ buồn
giọt lệ buồn.

#06

KHÓC DUYÊN – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đường xưa cảnh cũ còn đây

Mà sao thương nhớ chưa đầy đã vơi

Bao nhiêu kỷ niệm một thời

Thuở nhìn những hạt mưa rơi trước thềm.

Nhưng giờ còn chỉ bóng em

Nhặt từng sợi tóc ướt mềm giăng ngang

Tóc bay theo chiếc lá vàng

Em dang tay níu…lòng man mác buồn.

Ngậm ngùi lệ mãi trào tuôn

Bởi bao kỷ niệm quay cuồng chẳng phai

Hoàng hôn con bóng đổ dài

Thương yêu khắc khoải….chờ ai…ai chờ?

Mình em lạc lối ngẩn ngơ

Chân chầm chậm bước thẩn thờ xót xa

Khóc duyên…khi đã nhạt nhòa

Nghĩa tình cạn kiệt…thiết tha không còn.


giọt nước mắt buồn tủi
giọt nước mắt buồn tủi.

#07

AI RỒI CŨNG KHÓC – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Tình mình rồi chỉ thế thôi

Cũng mang cay đắng bồi hồi cho nhau

Trần gian là chuổi ngày sầu

Ôm buồn nuốt tủi gánh đau thương mà.

Một đời duyên phận xót xa

Chưa vui hạnh phúc tình đà sang sông

Buông tay lòng đã cách lòng

Anh ơi đừng đợi chớ mong làm gì.

Hết duyên người cũng bỏ đi

Bao nhiêu thương nhớ còn gì nữa đâu

Xa nhau lòng mãi ôm sầu

Ai rồi cũng khóc…thương đau bồi hồi.

Đâu còn mộng ước chung đôi

Vườn yêu cũng hết đâm chồi kết hoa

Lời thương câu nhớ nhạt nhòa

Trăm năm duyện nợ chia ra hai đường.


giọt nước mắt em tuôn
giọt nước mắt em tuôn.

#08

TIẾNG LÒNG THAN THỞ – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Mất nhau rồi! em gom nhặt đắng cay

Thờ thẫn bước trên đường dài đi mãi

Rồi lang thang bao tháng ngày còn lại

Ôm thương đau bởi ngang trái dập vùi.

Tình chúng mình ngắn ngủi ít ngày vui

Nay còn chỉ bao ngậm ngùi thương nhớ

Đêm từng đêm nghe tiếng lòng than thở

Chuyện yêu đương trăn trở suốt một đời.

Bước chân chùng ngồi đợi giữa mù khơi

Môi mặn đắng nghẹn lời rưng rưng khóc

Con đường xưa…nay dọc ngang cỏ mọc

Chiều không anh nơi góc phố cũng buồn.

Giọt mưa nào rơi xuống giống lệ tuôn

Đọng cành lá lách luồn theo phiến đá

Gió đuổi mây cây theo đà nghiêng ngã

Mình quên nhau tình cũng đã không còn.

Em bằng lòng sống trọn cảnh héo hon

Hoàng hôn xuống ra lối mòn đứng đợi

Chờ gió ngang viết lời thương nhắn gởi

Tiếng lòng em…cùng với trái tim mình.

Giọt sương còn đọng chiếc lá lung linh

Nhưng hạnh phúc chữ tình bay vụt mất

Em buông xuôi…giữa dòng đời tất bật

Ôm thương đau ru giấc mộng bên mình.


khóc cho cuộc tình tan vỡ
khóc cho cuộc tình tan vỡ.

#09

LỠ DUYÊN – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Kỷ niệm ngày xưa cũng hết rồi

Anh về lặng bước khóc đơn côi

Thu sang lá rụng…đâu còn nữa

Gió cuốn dìu mây khắp đất trời.

Bóng ngã cây sầu em chẳng tới

Quay lưng bỏ bạn đứng bên đời

Lời yêu cũng phụ tình không đến

Chữ nợ không tròn bước nỗi trôi.


khóc nghẹn ngào vì tình tan vỡ
khóc nghẹn ngào vì tình tan vỡ.

#10

HẾT THẬT RỒI ANH – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em bật khóc khi biết mình dang dở

Anh nỡ đành…để duyên nợ tai ương

Lỡ xa nhau mỗi kẻ đứng một đường

Thì hãy nhớ vấn vương ngày xưa cũ.

Đời kém may thiên thu tình mãi phụ

Em đau buồn gánh đủ những sầu bi

Nhớ nghe anh đừng suy nghĩ làm gì

Đành buông bởi người đi ai giữ được.

Chỉ trách thân cuộc đời em bạc phước

Nên cuộc tình như nước chảy bèo trôi

Luyến lưu nhau…đứng đợi cũng xa rồi

Đành chấp nhận đơn côi tình chia nửa.

Trong tình yêu em chưa lần thất hứa

Thì làm sao..phải chọn lựa tuyệt tình

Đớn đau lòng đành câm nín lặng thinh

Ngồi trách phận đời mình như bèo bọt.

Đã thương nhau thì ngọt ngào cho trót

Không lọc lừa bằng chót lưỡi đầu môi

Giận cho người tôi cũng trách thân tôi

Yêu thương lắm để rồi vương đau khổ.

Đành tiễn chôn tình yêu vào hoang mộ

Dẫu biết rằng…loang lỗ nát buồng tim.


lệ đắng trong đêm
lệ đắng trong đêm.

#11

KHÓC PHẬN – Thơ: Nguyễn Triệu

Thơ: Nguyễn Triệu

Trong đêm tối mịt mù sâu thẳm

Dõi mắt về muôn dặm mù khơi

Bóng đêm phủ lấp một đời

Lẻ loi vệt sáng chân trời mãi xa.

Đêm hoang lạnh mình ta chiếc bóng

Ánh trăng ngà phủ mộng tịch liêu

Mơ chi chỉ xót thật nhiều

Tàn canh khóc tủi hẩm hiu một mình.


mưa hay giọt nước mắt anh rơi
mưa hay giọt nước mắt anh rơi.

#12

MƯA LÒNG – Thơ: Lê Tuấn

Thơ: Lê Tuấn

Sẽ có lần lại ngoảnh mặt làm ngơ

Sẽ có lúc lại thờ ơ lạnh lẽo

Chọn chung đường hay vô hình khuất nẻo

Khi đau buồn cứ dai dẻo đeo mang !

Rồi một ngày tôi sẽ lại lang thang

Lê chân bước trong địa đàng vô thức

Người tôi yêu giờ khóc thầm nghẹn nức

Hay nô đùa vui hạnh phúc cùng ai ?

Đã nhiều hôm thao thức trắng đêm dài

Cho xơ xác, cho mệt nhoài thân xác

Khi vô hồn, lúc buồn lên man mác

Để âu sầu làm ngơ ngác con tim !

Tự bảo lòng từ nay chẳng mong tìm

Giữ tâm trạng trong im lìm lạnh giá

Để tâm hồn thành vô tình, sỏi đá…

Định tâm thần cho điều lạ thành quen !

Đã là gì mà cứ phải hờn ghen

Yêu đến đâu cho bõ bèn thấm tháp ?

Để âu sầu cứ thường xuyên chà đạp

Khi lòng người chẳng dung nạp lời yêu ?

Cũng vì thương nên cứ mãi nuông chiều

Em cũng hiểu, sao làm điều chua chát ?

Sao nỡ để lòng tôi như muối xát ?

Gieo nghi ngờ làm tan nát niềm tin ?

Nói yêu thương sao không chịu giữ gìn

Hay muốn tôi phải cầu xin gì nữa ?

Muốn con tim trao ngọt ngào chan chứa

Hay hững hờ làm nát rữa hồn thơ ?

Từ nay thôi ! Đừng khóc lóc mong chờ

Hãy để tôi ngây khờ trong hoang lạnh

Xin ngày mai mưa lòng mau chóng tạnh

Duyên chẳng thành…đành vậy…biết làm sao ?


nước mắt em rơi buồn bã
nước mắt em rơi buồn bã.

#13

KHÓC PHẬN – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Anh đi để vết thương sầu

Em ngồi ôm trọn đớn đau một mình

Thôi đành lặng lẽ làm thinh

Lệ rưng rưng đổ mặc tình đong đưa.

Tiếc chi tình lỡ duyên thừa

Đành quên kỷ niệm…ngày xưa hẹn hò

Sông dài nhiều khúc quanh co

Nên anh lặng lẽ xuống đò sang sông.

Em còn đây cả tấm lòng

Mình trao thương nhớ…cho xong rồi về

Quay lưng nước mắt lê thê

Bước chầm chậm giữa bốn bề quạnh hiu.

Chiều nay rồi lại bao chiều

Mình em một bóng bước liêu xiêu buồn

Trách tình sao chẳng được suôn

Làm cho nước mắt cuống cuồng vội rơi.


nước mắt em rơi từng giọt
nước mắt em rơi từng giọt.

#14

KHÓC THẦM – Thơ: Đoàn Thị Tiếp

Thơ: Đoàn Thị Tiếp

Mấy năm rồi em tưởng mình đã quên

Vết thương cũ thôi không còn nhức nhối

Một chiều thu ai quay đi rất vội

Một người buồn đứng mãi khóc đằng sau

Nhưng hôm nay trên đường cũ gặp nhau

Em bỗng thấy lòng mình buồn đến lạ

Nhìn anh kia cùng với ai ngón ngả

Em chạnh lòng đưa mắt vội ra xa…

Em giả vờ mạnh mẽ mấy năm qua

Hay là thật mà hôm nay yếu đuối

Anh có cười người tình si rất tội

Hay cảm thông một kẻ quá dại khờ

Buồn thật nhiểu em gửi cả vào thơ

Biết nói ra chẳng ai người thấu hiểu

Giữa trăm người em cũng đâu có thiếu

Một vòng tay luôn đón đợi bao giờ

Thế mà em cứ cố mãi mộng mơ

Phép nhiệm màu đưa người quay trở lại

Anh đây rồi…anh về đây…hiện tại

Bên một người_người đó chẳng là em !!!


nước mắt em rơi từng đêm anh có biết
nước mắt em rơi từng đêm anh có biết.

#15

NƯỚC MẮT KHÔNG MÀU – Thơ: Thanh Hà Nguyễn

Thơ: Thanh Hà Nguyễn

Này cô bé âm thầm khóc giữa đêm

Nước mắt em có vị gì em nhỉ

Khóc thế gian hay khóc người tri kỷ

Mà âm thầm lại khóc giữa đêm thâu

Em bảo rằng nước mắt em không màu

Chẳng có vị u buồn hay cay đắng

Bao năm qua em sống trong thầm lặng

Tim chai sần tự hóa thành sẹo sâu

Em bảo rằng em chẳng muốn khóc đâu

Nước mắt sầu trước tương lai mù mịt

Tiếng thở than hai con thơ thút thít

Hỏi mẹ rằng cha đang ở nơi đâu

Giọt nước mắt em ngân ngấn âu sầu

Hỏi thế gian kiếp người sao ngắn ngủi

Kiếp hồng nhan sao lại nhiều hờn tủi

Muốn yên bình mà chẳng được như mơ

Trút u sầu em gửi vào vần thơ

Nghe sao mà thấy đau buồn u xót

Tình với em ko phải là mật ngọt

Nên thơ buồn theo nước mắt rơi mau.


nước mắt mùa thu
nước mắt mùa thu.

#16

GIẬN HỜN VU VƠ – Thơ: Nguyễn Thuận Thành

Thơ: Nguyễn Thuận Thành

Tình lỡ nhịp trong lòng đau khổ

Nỗi buồn kia không chổ gởi đi

Trong đêm lặng lẽ ướt mi

Vần thơ muốn xóa để chi thêm buồn !

Chuyện đã qua sao tuôn lệ mãi

Cố quên đi thư thái tâm hồn

Tình thơ ta đã đem chôn

Nửa đêm lại nhớ bồn chồn không yên

Lòng ta vẫn giữ nguyên lời hứa

Bởi người ta thất hứa sang ngang

Bây giờ duyên nợ dở dang

Trách tình lỡ nhịp mộng tan khóc thầm

Thu đến đi mười năm có lẽ

Ta nơi này lặng lẽ cô đơn

Tuổi đời bóng xế hoàng hôn

Mỗi khi thu đến giận hờn vu vơ…


nước mắt rơi mặn đắng bờ môi em
nước mắt rơi mặn đắng bờ môi em.

#17

EM CŨNG LÀ NGƯỜI – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em là người…chứ đâu phải cỏ cây

Cũng biết khóc và lòng đầy tâm sự

Chữ nghĩa nhân đến chừ còn níu giữ

Nhưng xót xa bởi mọi thứ không còn.

Em là người…biết giữ trọn sắc son

Dù năm tháng bào mòn đau đớn quá

Tình thương em thiết tha luôn tất cả

Dành cho nhau dù nghiêng ngã lối về.

Em là người…mãi thế giữa cơn mê

Vẫn ôm chặt câu thề không thay đổi

Dù trái ngang…giữa dốc đời tăm tối

Luôn nhớ nhau ngồi đợi suốt đêm dài.

Em là người tình ngang trái chia hai

Thượng đế đã an bày nên chấp nhận

Bởi đớn đau bao lần thương hụt hẫng

Nên buông tay hết vướng bận với đời.


tình đôi ta nay đã tan vỡ rồi sao
tình đôi ta nay đã tan vỡ rồi sao.

#18

GÓC VẮNG KHÓC THẦM – Thơ: Lê Nguyễn

Thơ: Lê Nguyễn

Đêm lặng lẽ ngồi ngắm hạt sương rơi

Ngẫm đời mình sao mà đau xót quá

Tình nơi đó mà sao nghe xa lạ

Ngày lẫn đêm ngồi gặm nhấm trái sầu..

Suốt cuộc đời mình lạc lối mất nhau

Tình yêu sẽ nhạt màu không còn nữa

Đường về chung ngày xưa kề vai tựa

Chẳng còn nhau bởi câu hứa bẽ bàng..

Xót xa nhìn mây trắng phủ giăng ngang

Nỗi day dứt bàng hoàng không chịu nổi

Bước lang thang giữa trời ôm bóng tối

Thầm lặng trông ngồi đợi bóng Em về..

Áng mây buồn lặng lẽ phủ làng quê

Thân lạc lõng bốn bề hiu quạnh quá

Hồn miên man gửi phương xa đất lạ

Lòng đớn đau mắt như đã vướng sầu..

Ôm cuộc tình giữa dâu bể thương đau

Từng đêm nhớ mái đầu thêm tóc trắng

Trời thiếu Trăng trong đèn ngồi im lặng

Ngẩn ngơ buồn tìm góc vắng khóc thầm ..!!


anh đã khóc vì em
anh đã khóc vì em (ảnh: internet)

#19

ĐÊM TRĂN TRỞ – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Bao đêm rồi luôn khóc thầm trăn trở

Mình không nhau hay vẫn nợ kiếp này

Biết rằng tình đang tuột khỏi tầm tay

Nhưng nỗi nhớ vẫn đọa đày thân xác.

Tình như Trăng đã khuyểt dần trôi dạt

Lòng đớn đau tan nát sống không hồn

Phải cam đành lựa chọn cách vùi chôn

Tìm quên để xóa mòn bao thương nhớ.

Viết cho em những vần thơ muôn thuở

Buông trả nhau những món nợ ân tình

Nếu đau buồn gắng câm nín lặng thinh

Rồi lau vội…nước mắt mình tuôn chảy.

Đừng trách chi những ngày yêu khờ dại

Hãy khắc lòng mãi mãi nhớ đừng quên

Dù gian nan bước lên xuống gập ghềnh

Thầm ôm nỗi buồn tênh thờ thẩn bước.

Hành trang anh cả cuộc đời xuôi ngược

Luôn mang theo giọt nước mắt cuộc tình.


nước mắt em rơi vì anh
nước mắt em rơi vì anh.

#20

NGƯỢC LỐI VỀ CHUNG 2 – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Em lặng lẽ…ru mình bằng tiếng nấc

Ôm đau thương…bởi quá thật với đời

Để bây giờ…đứng đợi khóc chơi vơi

Nuốt trái đắng…nghẹn lời, tim đau nhói.

Tình như thể con thoi…luôn vẫy gọi

Mất nhau rồi…chẳng biết hỏi cùng ai

Lạnh gối chăn …tê tái suốt canh dài

Rồi trách phận…tình phai…yêu gãy đổ.

Trút duyên ra hong khô…chôn đáy mộ

Vết cắt sầu…tim loang lổ…vì yêu

Ôm trái ngang…hiu hắt xót xa nhiều

Đau đớn nhặt…gom bao nhiêu nỗi nhớ.

Anh và em đường tình không chung nợ

Nhưng trong nhau hơi thở vẫn còn vương

Đành chia xa hai hướng…ngược lối đường

Em về với…mõ chuông cùng kinh kệ.


buồn khóc trong cơn mưa
buồn khóc trong cơn mưa.

#21

(đang cập nhật..)

Các bạn vừa xem qua những bài thơ chủ đề Khóc Thầm trên A4Y.ORG, các bạn có thể chia sẻ cảm xúc ở phần bình luận nhé!..

2 thoughts on “Chùm thơ ngắn Khóc Thầm vì tình dang dở, giọt lệ buồn nức nở”

  1. Hữu Thắng

    HẾT YÊU

    Chia tay rồi anh “ khóc” thầm mỗi tối
    Thương chồng em gánh nặng tội thay anh
    Mình xa nhau do duyên kiếp đã đành
    Và một phần cũng tại anh… may mắn…

    Lấy phải em chắc giờ anh đau lắm
    Giống chồng em mới than… đắng… cùng anh
    Vì khi yêu thích tranh cướp tình xanh
    Cậy giàu có biến anh thành thua cuộc…

    Nhưng ở đời có khi thua là được
    Bởi hôn nhân đâu biết trước ra sao
    Và ba em đã khuyên lúc đớn đau:
    ‘“Đừng lấy nó đời sẽ sầu con ạ”…

    Cảm ơn ba giờ đã thành bạn nhậu
    Thành người anh chia sẻ những buồn vui
    Chuyện tình duyên do trời khiến đất xui
    Tôi và em có duyên nhưng không phận…

  2. Phạm Hiền Mây

    KHÓC THẦM… .

    giá mà nước mắt tràn sông
    suối ồ ạt khổ đau dòng chắc vơi
    khóc thầm
    khỏi
    ngược vào rơi
    lòng trăm năm sóng ru lời biển đau

    **
    trăm năm mộng khát đời nhau
    giá mà ngủ đến quên màu thời gian
    quên câu dặn nhớ bình an
    khóc thầm
    nghẹn
    bóng đêm tàn trớ trêu

    **
    đêm tàn ủ dột trăng khêu
    bãi ngoài xa tiếng vạc kêu não nùng
    giá mà
    anh gió vô cùng
    nâng em thân xác muôn trùng
    mây bay

    **
    khóc thầm
    giọt
    xuống môi cay
    mảnh tim anh ngậm khi say còn bờ
    hé ngoan đợi một tôn thờ
    giá mà em cổ độ chờ hôn anh

    **
    hoài chân bến cũ loanh quanh
    khóc thầm
    lệ
    đá rêu xanh để vừa
    mùa thu rụng cánh vàng thừa
    sầu thiên lý lối tình đưa bềnh bồng

    **
    giá mà đổi được mai hồng
    em buồn cho hết
    chiều không
    khóc thầm… .

Gửi bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top